[Đọc sách] Chỉ có thể là yêu

Lần đầu tiên được cầm quyển sách trong tay là của cô cháu gái tuổi 9x, chúng nó ca ngợi truyện này hay lắm, hay lắm ý. Tôi đã thầm nghĩ rằng “chắc chỉ là truyện kiểu ngôn tình Trung Quốc, phiên bản Việt Nam mà thôi”. Rồi tôi quên nó đi.

Gần đây, trên truyền hình có phát bộ phim Chỉ có thể là yêu, hiện đã tới những tập cuối. Tôi thấy bác tôi (60 tuổi) cũng khen hay lắm, hay lắm. Tôi mới liên tưởng lại cái cuốn sách ngày xưa và lùng tìm để mua tặng bác. Về tới nhà, cô cháu gái của tôi cũng tặng tôi cùng một cuốn sách ấy, vậy là trong tay tôi có tận 02 cuốn 😀

Thế là ngay trong đêm ấy tôi đã bắt đầu đọc, phần nhiều vì tò mò. Cảm nhận ban đầu cũng giống như lúc trước, truyện ngôn tình kiểu Trung Quốc với nhân vật chính là các chàng trai cao to, điển trai, nhà giàu, hoặc rất hoàn hảo, hoặc rất cá tính, nhiều người không chịu nổi nhưng thực ra anh ta là người giàu tình cảm, chung thủy. Đặc biệt anh ta là niềm mơ ước của bao cô gái, ai được sánh đôi bên anh ta sẽ tự hào vô cùng vì xung quanh có bao người phải ghen tỵ ra mặt. Nhân vật chính trong cuốn tiểu thuyết này cũng là một người như thế, Nam Phong không cho bất kỳ người phụ nữ nào động vào mình, chỉ trừ nhân vật nữ chính mà thôi: ))

Thế mà tôi đã đọc thâu đêm đến ngày hôm sau là xong cả cuốn, không hiểu vì sao nữa. Đành rằng cũng chỉ là mô típ quen thuộc với những trận đua xe của giới nhà giàu, sành điệu, những kiểu yêu nhau chết vì nhau mà chưa hề có nền tảng đủ để yêu sâu sắc đến mức đấy. Rất nhiều chi tiết tình cờ, rất nhiều “ưu đãi” dành cho cô nữ chính có nhan sắc bình thường, cá tính nhạt nhẽo, nói chung là rất bình thường nhưng lại lọt vào mắt xanh của hầu như bất kỳ nhân vật nam quan trọng nào trong truyện, mà hầu hết họ đều là những tay đỉnh của đỉnh :)).

Nhưng tôi lại thấy nó khá hấp dẫn, có lẽ vì cách kể chuyện và ngôn từ của nhà văn trẻ này. Nó cũng duyên dáng và ngắn gọn chứ không kiểu bôi chữ như nhiều ngôn tình Trung Quốc khác. Hơn nữa, tôi thấy đoạn kết khá lắt léo và dựng cốt truyện khá chặt chẽ, li kỳ. Thực ra nó cũng truyền tải một thông điệp tích cực về tình yêu, tình người, tuy là có cảm giác không thật lắm.

Đọc xong truyện, quay sang xem phim thử thì ôi thôi, thất vọng vì diễn xuất của diễn viên quá thể, trừ vai Khánh của Hồng Đăng và vai Duy của Thanh Sơn (đều là những nhân vật phụ.)

Bình luận về bài viết này