[Đọc sách] Truyện ngắn Dương Thuỵ

Đây là tập truyện ngắn của Dương Thụy mà tuyến nhân vật chính là những người phụ nữ tầm ngoài ba mươi, có người độc thân, có người đã có gia đình, có người nhẹ nhàng, có người cá tính, nhưng tựu chung lại họ đều thành đạt, tự tin. Một điểm nhấn nữa của tập truyện là bối cảnh đa văn hóa bởi nhân vật chính nào cũng có một câu chuyện tình với một anh chàng ngoại quốc, hoặc một anh chàng Việt kiều, và phần lớn diễn ra ở những địa danh thơ mộng của Châu Âu.

Dương Thụy là một người kể chuyện hóm hỉnh, cuốn hút, tươi vui. Cô ấy giỏi ở chỗ những chi tiết vô cùng bình thường, diễn biến chuyện cũng bình thường như hơi thở cuộc sống thôi nhưng khi cô ấy kể chuyện thì tôi cứ bị cuốn theo mạch truyện, để thấy rằng câu chuyện ấy rất đỗi thân quen, như thể là chuyện về một người bạn hay người thân xung quanh tôi.

Nhiều người ấn tượng với truyện Cáo già, gái già và tiểu thuyết diễm tình, ngay cả tác giả cũng đem truyện ngắn này đặt tên cho cả tập truyện. Bởi nó có gì đấy đặc biệt, khác với phong cách viết nhu mì, hiền lành vốn là bản sắc của văn Dương Thụy. truyện ngắn này có gì đấy bứt phá với đề tài nhạy cảm về đồ chơi tình dục, sex xiếc bằng ngôn từ mạnh và thẳng thắn không vòng vo. Mà cứ trơn tuột như không ấy. Đọc xong thấy thú vị và khiến tôi mỉm cười mãi.

Nhưng, truyện mà tôi thích nhất (vì đồng cảm) là Những giấc mơ của người đeo nhẫn. Tôi cảm giác nhân vật chính ấy lấy nguyên mẫu từ mình, mà có lẽ cũng là điển hình cho rất nhiều phụ nữ mà tôi quen. Cô ấy đã có chồng, có con, có sự nghiệp đang vào guồng, dường như cô ấy có đủ niềm hạnh phúc mà một người phụ nữ bình thường mong muốn có được. Nhưng sâu thẳm bên trong cô ấy là niềm mơ ước được đi tới những chân trời xa, cô ấy ngấm ngầm, lặng lẽ lên kế hoạch thực hiện ước mơ đó, và một ngày cô ấy đã làm được. Chỉ một khoảng thời gian ngắn 3 tháng thôi, để trải nghiệm cuộc sống ở nơi chân trời xa nơi cô ấy hằng mơ ước, những trải nghiệm ở xứ người cho cô ấy thấy nhiều chân trời mới, nhân sinh quan mới mà người bạn người Hà Lan đã chia sẻ, cô ấy (và tôi) mới biết đến một cuộc sống tự do không ràng buộc là như thế nào. Nhưng cuối cùng, chính người bạn ấy, cũng với những chia sẻ về ước mơ của mình và lòng biết ơn của anh đối với người mẹ, đã giúp cô ấy có thể an lòng trở về với cuộc sống của mình trước đây, lòng thanh thản hơn.

Tôi thích những câu truyện mà khi đọc xong tôi còn phải nghĩ mãi về nó. Và đây là một trong số rất hiếm những câu truyện như vậy.

Bình luận về bài viết này