Bản thân cốt truyện không thật sự hấp dẫn tôi vì mô típ khá giống với truyện ngôn tình, với những câu chuyện tình yêu thơ mộng, có happy ending, có những tình tiết vui vẻ, dễ thương. Cái tôi yêu ở cuốn truyện này là giọng văn kể chuyện giản dị, hóm hỉnh của Dương Thụy. Chị kể chuyện rất lôi cuốn và không thấy chút nào khiên cưỡng cả, mặc dù lý trí mà nói thì câu chuyện của chị có nhiều chi tiết không thật, sến sủa lắm.
Một số đoạn chị cho nhân vật khoe kiến thức hơi nhiều ^^ , ví dụ đoạn bố của Kim nói về lịch sử Bồ Đào Nha rồi làm cho bố của Fernando ngạc nhiên thích thú. Nhưng không sao, cũng dễ thương.
Một số đoạn rất sến như: anh Fernando trêu Kim rồi chạy, để Kim chạy rượt theo quanh nhà, rồi khắp hành lang.
Về chuyện tình cảm thì giống giống kiểu “Mãi mãi là bao xa”, anh là thầy của em, giúp em trong học tập, ép em học đến mức ngược đãi để em có kết quả học tập xuất sắc, thể lực tốt hơn và có ngoại hình ngày càng xứng đôi với anh hơn^^
Điểm đặc biệt là không gian đa văn hóa, cũng giống như các truyện khác của Dương Thụy, lần này tác giả đưa ta đến những không gian cổ kính của đại học Oxford, không gian văn hóa, nghệ thuật của thủ đô Lisbon Bồ Đào Nha. Một chút so sánh về tâm lý giữa người phương Tây và người Sài Gòn…. cũng có nhiều điều phát hiện thú vị.
Dư âm: nhẹ nhàng, vui.
Bình luận về bài viết này