Cung đường vàng nắng

Con gái tôi hỏi: sao mẹ đọc nhiều truyện của Dương Thụy thế? Uhm nhỉ, hôm đi nhà sách gần đây tôi đã mang về tới về ba, bốn cuốn của Dương Thụy. Có lẽ bởi tôi tin rằng, cho dù nội dung có ra sao thì ít nhất, cô ấy cũng là người viết rất chắc tay, kể chuyện rất khéo, kiểu gì cũng đáng đọc…

Công nhận là thế, Cung đường vàng nắng vẫn theo mô típ cũ, không có gì nổi bật lên so với những truyện ngắn trọng Cáo già, Gái già… và cuốn Oxford thương yêu đã tái bản đến lần thứ 19. Nhưng cho dù có “chê” cốt truyện nhạt, thì những chi tiết dí dỏm, những đoạn giới thiệu về con người, văn hóa, địa danh nổi tiếng nên thơ ở Châu Âu được khắc họa một cách giản dị nhưng sống động cũng làm cho tôi say mê, như được khám phá những vùng đất ấy trong tưởng tượng, bù cho đam mê, mong muốn khám phá, trải nghiệm không bao giờ thành hiện thực của tôi…Du lịch qua từng trang sách của cô ấy vậy :))

Lối văn đơn giản cũng khiến ta dễ đọc, đấy là một ưu điểm rất đáng trân trọng trong thời buổi này, bởi rất nhiều bạn trẻ viết văn khác lựa chọn một cách viết rất dài dòng, bóng bẩy, tựa như muốn dùng khối từ ngữ ấy để che đi năng lực còn hạn chế của mình. Câu chữ giản dị, dễ hiểu, dễ theo dõi, khiến ta có thể cầm lấy quyển truyện và đọc nó vào bất cứ lúc nào rảnh (không cần phải có sự tập trung cao độ)…

Kết truyện mở, và thực tế hơn những cái kết như cổ tích kiểu Oxford thương yêu, nhưng nó lại có thể gợi cho người đọc nghĩ tới một happy ending, ngoài việc cảm nhận một niềm gì đó rất sâu lắng, một triết lý của tình yêu, một niềm tin lạc quan. Tương lai thế nào không biết trước được, hãy lắng nghe tiếng nói của con tim ta mà thôi…

Nhược điểm là sách có khá nhiều lỗi chính tả, mặc dù đây là lần tái bản thứ 2, những lỗi chính tả tuy nhỏ nhưng khiến người đọc cảm thấy có một sự không trân trọng đối với tác phẩm và đối với chính người đọc. Hy vọng lần tái bản sau (chắc chắn sách của Dương Thụy sẽ lại tái bản mà thôi) các lỗi chính tả này đều đã được chỉnh sửa lại.

Dư âm: nhẹ nhàng, lạc quan.

Bình luận về bài viết này