Đó là một câu chuyện buồn mênh mang – thật ra nó không hẳn là một câu chuyện mà là nhiều mảnh đời ghép lại, đa diện, nhiều chi tiết. Nó vừa cho thấy muôn mặt đời sống tâm lý, vừa cho ta hình dung tới những mảng lớn của đời sống xã hội, gồm chính trị, nghệ thuật, tâm linh, phàm tục, chiến tranh, hòa bình .v.v..
Xuyên suốt cuốn tiểu thuyết là những diễn biến nội tâm của nhân vật Kiên, nhưng qua đó thấy day dứt một nỗi buồn chung về nhân sinh. Những thay đổi trong quan niệm sống tuỳ theo hoàn cảnh sống dẫn đến những nhân cách khác nhau trong cùng một con người: trước chiến tranh thì ngây thơ trong trắng, trong chiến tranh thì dũng cảm cũng có mà hẹn nhát cũng có, mạnh mẽ cũng có mà yếu đuối cũng có, chai lỳ cũng có mà tình cảm cũng có, rồi sau chiến tranh thì hoàn toàn có thể từ vĩ đại hoá ra bé mọn, một sự tha hoá trong hoà bình.
Đây là một trải nghiệm đọc không nên bỏ qua, bạn sẽ hiểu hơn về sự vô nghĩa của chiến tranh và những hy sinh mất mát của thế hệ cha anh. Bạn sẽ phải suy nghĩ xem mình đã sống xứng đáng với những hy sinh ấy hay chưa! Cuốn sách cũng mở ra cho tôi một cách nhìn sâu sắc hơn với từng cảnh đời, từng thân phận của con người, cho tôi niềm tin vào bản chất tốt đẹp của con người cho dù họ là ai, làm nghề gì, đã từng cư xử ra sao, tất cả đều rất nhân bản trong cách nhìn của nhà văn. Tôi yêu điều đó <3, mỗi con người bình thường đều là nhân vật chính trong cuốn tiểu thuyết của đời họ, đều có ý nghĩa và vô cùng sống động. (Hình như ban đầu, tiểu thuyết còn có cái tên là Thân phận của tình yêu).
Bình luận về bài viết này