Sự an ủi của triết học

Tóm tắt tư tưởng các triết gia chính:

Socrate:

Kiên định với điều mình tin là đúng hơn là điều được cho là phổ biến, không rút lại những suy nghĩ của mình chỉ vì lời phàn nàn của người khác. Điều ta nên lo lắng không phải là có bao nhiêu người phản đối mình – mà là lập luận của họ vững chắc như thế nào.

Epicurus:

Thực ra, nhu cầu tự nhiên của cơ thể chúng ta thực sự rất ít. Bản chất tự nhiên của con người dễ mãn nguyện với những điều mang chi phí rất nhỏ, như cùng nhau nằm trên cỏ trong thời tiết đẹp, trò chuyện với trẻ em và bạn bè, một buổi chiều nắng ấm… Đó là lí do vì sao có những nước không giàu nhưng chỉ số hạnh phúc vẫn rất cao 🙂 Tuy nhiên, mức tiêu dùng sẽ bị phá vỡ khi sự tự nhận thức của con người cao hơn và coi trọng sự giản dị.

Montaigne và Nietzche (hơi confusing):

  • Thông thái là làm thế nào để giải thích được những ý niệm sâu sắc bằng ngôn từ trẻ con. Văn phong khó hiểu là kết quả của sự lười biếng hơn là tài năng, hoặc nó cố che giấu sự thiếu hụt về mặt nội dung – bảo vệ mình trước việc không có gì để nói.
  • Nghệ thuật và triết học giúp ta biến nỗi đau thành tri thức. Những tác phẩm nghệ thuật vĩ đại nhất có thể trò chuyện với ta mà không cần biết ta là ai.
  • Những cách chữa bệnh mang hiệu quả tức thì sẽ khiến người bệnh phải trả giá bằng sự tồi tệ trên quy mô lớn hơn và sâu sắc hơn của căn bệnh. Không phải mọi thứ làm chúng ta cảm thấy tốt hơn đều tốt hơn cho ta. Không phải mọi thứ làm ta đau đều xấu.
  • Nghệ thuật sống nằm ở chỗ tìm ra công dụng từ nghịch cảnh. (Biến “nguy” thành “cơ”)

Bình luận về bài viết này