Gần đây, có một chủ đề luôn luôn ám ảnh tôi. Nó xảy ra xung quanh tôi, với nhiều người thân và bạn bè đến nỗi trở nên khắc khoải. Điều đầu tiên tôi muốn nói rằng làm phụ nữ ở Việt Nam thật khổ. Ngay cả trong thời hiện đại như bây giờ, phụ nữ vẫn khổ y như hàng trăm năm trước vậy thôi. Chẳng có gì khác về mức độ chịu đựng cả. Tôi may mắn phần nào khi tránh được một số thiệt thòi mà đa phần phụ nữ vẫn phải gánh. Nhưng tôi biết, tôi vẫn bị kìm kẹp khỏi những khả năng khác. Nhưng cũng lại rất may mắn (hay ngược lại?) là tôi được giáo dục từ bé để trở thành một người phụ nữ an phận, tôi không quá đau khổ khi không thực hiện được những gì lẽ ra tiềm năng của tôi cho phép.
Tôi đã không dám lắng nghe tiếng gọi thực sự của con tim mình, và bây giờ, đôi khi tôi thấy hoang mang. Tôi chẳng trách ai cả. Chỉ là thử đứng từ xa nhìn lại, thử tìm cho mình một cách lý giải tại sao, tôi và những người phụ nữ ấy, lại luôn có những tâm tư nặng trĩu mà hầu như chúng tôi không thể chia sẻ, trừ khi gặp được nhau, bắt được sóng của nhau.
Có lẽ, đang “vùng vẫy” chính là từ thích hợp nhất để miêu tả chúng tôi. Tất cả những người phụ nữ tôi gặp đều có những ẩn ức không ít thì nhiều, không nhiều thì ít. Tuỳ vào mức độ thân sơ, những ẩn ức này sẽ dần dần hiện ra rõ mồn một. Chúng tôi không hoàn toàn tự do, chúng tôi bị tù túng. Và không hiểu sao kể cả khi đã nhận thức được thiếu sót ấy rồi, chúng tôi vẫn chẳng có cách nào thoát khỏi nó.
Không lối thoát…
Tôi ví những chịu đựng ấy là sự bạo hành về tinh thần. Nó vô hình lắm. Nó cũng vô tình lắm! Nó bào mòn những người phụ nữ tôi yêu, ngăn cản họ sống một cuộc đời hạnh phúc trọn vẹn, mà với họ vốn dĩ rất giản dị. Thế mà!!! Những lúc gặp nhau, chỉ thêm những tâm sự mới, những cái thở dài mới, những luận điệu an ủi mới. Rồi sau đó, chúng tôi lại trở về với mớ bòng bong của mình, tự đánh lừa bản thân rằng sự việc đã được giải quyết…
Cuộc sống cứ thế trôi đi… Chúng tôi đã không còn trẻ… Sức ỳ của chúng tôi lớn thêm…
Bình luận về bài viết này