Đọc
Thời gian không phải là thứ có thể dãn mãi ra cho riêng tôi làm hết những điều tôi muốn vào lúc này. Sức khoẻ ở tuổi tôi cũng ko cho phép cứ muốn là làm được. Cơ thể tôi cứ liên tục đòi nghỉ ngơi, tôi ko thể cưỡng lại. Không thể cố! Những kế hoạch đặt ra tưởng chừng rất khả thi nhưng rút cục vẫn ko thực hiện được cho đúng với hình dung ban đầu. Một cảm giác thất vọng về bản thân và nản chí. Tuy nhiên vẫn có một giọng nói đâu đó thôi thúc tôi không bỏ cuộc, và hàng ngày tôi đi theo giọng nói ấy, đồng thời bị kéo tụt lại bởi hàng loạt những điều ko kiểm soát được kia. Tôi như một con lắc dao động giữa hai cực.
Mệt.
Rồi viết nữa. Viết để nhớ những gì mình đọc. Viết để tự làm rõ bản thân. Viết khó lắm chứ. Hay là dễ nhỉ? Tôi luôn có đầy ắp ý tưởng để nói, để viết. Nhưng cuối cùng vẫn thấy thực khó. Đó là do khi viết, người ta phải thể hiện tâm tư, suy nghĩ của mình như thể lộn trái bản thân mình ra phơi bày trước thiên hạ. Bạn có dám viết không? Còn tôi thì luôn coi mỗi bài viết là một cơ hội để vượt qua chính mình. Vượt qua nỗi sợ thể hiện bản thân ấy bằng sự can đảm được rèn luyện, thì chắc chắn ai cũng có thể viết, bởi vì ai cũng có ít nhất một câu chuyện cuộc đời mình, vốn dĩ vẫn đang tiếp diễn và mỗi ngày lại có hàng tá thứ mới lạ xảy ra.
Tôi cho là nguyên nhân nằm ở cách giáo dục! Và tôi tự thấy mình bị ảnh hưởng nặng nề hơn bình thường một chút khi từ nhỏ, tôi vẫn luôn là đứa con ngoan trong gia đình, không bao giờ dám trái lời người lớn, không bao giờ dám có ý kiến gì với mọi sự trong nhà kể cả chuyện liên quan đến tôi. Tôi theo ý cha mẹ là chính. Tôi sống khép kín và không dám thể hiện mình!
Giờ đây tôi đã mở lòng hơn, nhờ có những người bạn đặc biệt, những người giúp tôi có một điểm tựa về tâm hồn, cho tôi biết rằng dù tôi có thế nào đi chăng nữa tôi vẫn thuộc về trái tim họ, tôi vẫn được yêu thương.
Cảm ơn cuộc sống đã cho tôi gặp họ.
Bình luận về bài viết này