Khủng hoảng

Buổi tối, tôi đi dạo một mình trong công viên, lòng nặng trĩu. Những ngày này, tâm trạng tôi chạm đáy. Áp lực, chán chường, lo lắng, hy vọng rồi thất vọng – những cảm xúc ấy đeo bám tôi qua nhiều năm, như một vòng xoáy rút cạn sức lực. Nội lực để giữ tâm lý cân bằng trong tôi đã gần kiệt. Tôi mệt mỏi, lạc lối, và dần mất tự chủ.

Tôi đeo tai nghe, bật to hết cỡ bài The Sound of Silence của Disturbed. Thế giới quanh tôi thu lại, chỉ còn âm nhạc và bóng cây xanh thẫm trước mặt. Tôi bước đi, nước mắt trào ra không kìm được. Tầm nhìn nhòa đi, tôi nức nở, khóc cho chính mình. Giai điệu day dứt và giọng nam khàn đậm chất rock như khuấy động nỗi bi thương trong tôi. Tôi thổn thức hồi lâu, rồi bất chợt, lòng nhẹ nhõm hơn một chút – như thể nước mắt đã cuốn đi phần nào gánh nặng.

Tôi khao khát một người đủ trải đời, đủ bao dung, đủ kiên nhẫn để ngồi lắng nghe tôi. Người ấy sẽ cho tôi không gian để giãi bày, để được xoa dịu, vỗ về, để được mềm yếu mà không bị phán xét. Tôi vốn ít nói, không giỏi kể chuyện, nên càng cần một người thấu hiểu, biết gợi mở. Nhưng xung quanh tôi, mọi người dường như đều bị cuốn vào guồng quay vội vã của cuộc sống. Họ chẳng có thời gian cho chính mình, huống chi là cho tôi.

Khổ tâm sinh bệnh, bệnh tật lại làm nỗi đau thêm trầm trọng. Tôi đang mắc kẹt trong vòng luẩn quẩn ấy, nhưng tôi vẫn đang vùng vẫy, vẫn tìm cách thoát ra. Dẫu mệt mỏi, tôi chưa bỏ cuộc. Trong im lặng, tôi đang tìm lời giải cho chính mình.

2 bình luận cho “Khủng hoảng”

  1. Ảnh đại diện Lucas
    Lucas

    Cố lên. This too shall pass..

    1. Ảnh đại diện Lê Vân
      Lê Vân

      Cảm ơn cậu.

Bình luận về bài viết này