Có một điều đáng buồn là người lớn thường bỏ lỡ những điều hiển hiện rõ ràng trong thế giới của tuổi teen. Không phải họ cố tình làm ngơ, mà vì họ nhìn qua lăng kính của chính mình – những ký ức, trải nghiệm từ một thời đã xa. Thế giới thay đổi quá nhanh, cách biểu đạt cũng đổi thay không ngừng. Nếu không kịp lắng nghe, người lớn sẽ bỏ qua rất nhiều điều quan trọng.
Ngôn ngữ của tuổi teen không chỉ là lời nói. Đó là một hệ thống giao tiếp riêng, đôi khi mơ hồ nhưng luôn chứa đựng thông điệp. Một dòng tin nhắn không dấu. Một khoảng im lặng kéo dài. Một câu đùa thoáng qua. Hay chỉ là một lần “seen” không trả lời. Những tín hiệu ấy có thể là cách duy nhất để các em bày tỏ rằng mình đang tổn thương, đang lạc lối, hoặc đang khao khát được ai đó thực sự thấu hiểu.
Nếu không giải mã được ngôn ngữ này, người lớn dễ bỏ qua những điều cốt lõi:
- Những khủng hoảng âm thầm diễn ra.
- Những gánh nặng các em đang một mình gánh chịu.
- Những cảm xúc kẹt cứng, chờ được gọi tên nhưng chưa tìm được lối thoát.
Trong phim Adolescence, có một cảnh vừa hài hước vừa chân thực: cậu con trai của anh cảnh sát thẳng thắn đưa manh mối cho bố, vì thấy bố lăng xăng chạy qua chạy lại mà… chẳng hiểu gì. Cậu bé hơi xấu hổ thay bố – làm sao có thể “phá án” khi những manh mối rõ ràng đang nằm ngay trước mắt?
Người lớn thường nghĩ: “Tuổi trẻ rồi sẽ qua.” Nhưng có những điều, nếu không được lắng nghe và thấu hiểu kịp thời, sẽ không đơn giản “qua đi”. Chúng ở lại, để lại những vết hằn sâu sắc hơn ta tưởng.
Vậy nên, hãy để tâm. Hãy nhìn thật kỹ để thấy những gì các em đang muốn nói. Đừng để những tín hiệu ấy trôi qua trong im lặng.
Bình luận về bài viết này