Kể từ khi bước vào tuổi trung niên, mái tóc tôi bắt đầu bạc dần, nhanh hơn tôi tưởng. Cùng lúc đó, các con tôi bước vào tuổi dậy thì với những bướng bỉnh, khó bảo. Nhiều hôm, sau một cuộc tranh luận mệt mỏi với con, soi gương tôi lại thấy vài sợi bạc mới vừa xuất hiện trên đầu mình (cùng với gương mặt và ánh mắt mệt mỏi). Những sợi tóc ấy giống như ghi chú nhỏ của thời gian, đánh dấu những đêm mất ngủ, những lần lo lắng, những khoảnh khắc vừa thương con, vừa bất lực. Nhiều phụ nữ đã chọn nhuộm tóc, phủ đi màu bạc bằng những gam màu trẻ trung hoặc highlight thời thượng để trông trẻ hơn, chất hơn, hoặc cả hai. Tôi thì chọn cách khác. Tôi để tóc mình bạc tự nhiên như một cách đón nhận quy luật của thời gian. Nếu tóc bạc đến, tôi để nó đến. Tôi để tự nhiên làm công việc của tự nhiên.
Qua ánh mắt hay thái độ của người xung quanh, tôi hiểu rằng nhiều người vẫn nghĩ một người phụ nữ để tóc bạc là lười chăm sóc bản thân, là buông xuôi trước tuổi già. Nhưng trong cách nhìn của tôi, quyết định để tóc bạc lại là điều ngược lại. Đó là một lựa chọn có suy nghĩ, gắn với một tuyên ngôn triết học và một sự nổi loạn ngầm trước áp lực của xã hội và ngành công nghiệp sắc đẹp, những thứ luôn đòi hỏi tôi phải giữ mãi dáng vẻ tuổi ba mươi dù tôi đã bốn mươi lăm. Tôi chọn đồng hành với thời gian, đối diện với thực tại đúng như nó đang diễn ra. Tóc bạc, với tôi, không phải dấu hiệu của sự suy yếu, mà là biểu tượng của tự do và lòng can đảm.

Tôi cũng nhận ra, ở phía đối diện, có những cộng đồng và trào lưu cổ súy việc để tóc bạc như một cuộc cách mạng nhỏ. Họ khẳng định “bạc là đẹp”, coi mái tóc bạc như một biểu tượng mới của nữ quyền, như thể chỉ cần để tóc bạc là đã đủ can đảm và thức tỉnh. Cách tiếp cận ấy, với tôi, lại nghiêng sang một cực đoan khác: thay vì phá vỡ khuôn mẫu cũ về cái đẹp, họ đang cố dựng lên một khuôn mẫu mới, cũng chật chội không kém. Tự do mà tôi tìm kiếm không nằm ở chỗ tóc đen hay tóc bạc được tôn vinh, mà ở quyền mỗi người phụ nữ được quyết định hình hài của mình mà không phải chứng minh điều gì với bất cứ chuẩn đẹp nào, dù là chuẩn do xã hội hay do phong trào nữ quyền đặt ra.
Với riêng tôi, mỗi sợi tóc bạc là một bài kiểm tra ý chí. Mỗi ngày tôi đều phải trả lời câu hỏi liệu tôi có đủ kiên định để sống đúng với mình, bất chấp những ánh nhìn phán xét hay sự hiểu lầm tinh vi? Khi để tóc bạc, tôi rèn luyện sự vững vàng trong im lặng, học cách yêu bản thân không vì vẻ ngoài mà vì những giá trị tôi tin là đáng để mình sống theo. Đó là một hành trình chấp nhận bản thân một cách có ý thức, không phải bỏ mặc, mà là khẳng định quyền tự do được sống đúng với mình.
Nhìn cách xã hội phản ứng với mái tóc bạc của mình, tôi nhận ra chúng ta vẫn còn lúng túng trước hình ảnh một người phụ nữ dám già đi một cách bình thản. Trong một thế giới ám ảnh với sự trẻ trung, việc chọn giữ mái tóc bạc vượt ra khỏi phạm vi lựa chọn cá nhân. Nó như một lời nhắc nhở rằng vẻ đẹp thực sự nằm ở sự tự tin và lòng can đảm để sống trung thực với những giá trị mà mình thấy có ý nghĩa.

Bình luận về bài viết này