Tôi thích viết tay vì cảm giác dễ chịu của nó, chưa bao giờ thắc mắc tại sao. Hôm nay tình cờ bạn tôi trông thấy những cuốn sổ tay và những trang viết nên mới ngạc nhiên hỏi: ồ cậu viết tay sao? (ý là thời đại nào rồi, gõ cho nhanh chứ lị). Ừm, bị hỏi thế tôi mới chợt nghĩ, ủa tại sao nhỉ, tại sao mình lại thích viết tay và thực hành viết tay như là hơi thở hàng ngày vậy?
Có lẽ đầu tiên là vì viết tay buộc tôi phải viết chậm, kiên nhẫn lọc từng thông tin rồi diễn đạt lại theo cách của riêng mình. Quá trình này không vội vàng, giống như đang sắp xếp từng mảnh ghép của suy nghĩ vào đúng vị trí, nhờ đó, não dễ nhớ hơn. Nhất là vào những khi đầu óc rối tung lên như mớ bòng bong hỗn loạn, dẫn đến căng thẳng và mệt mỏi, thì việc viết ra giấy khiến tôi thấy trong lòng mình nhẹ nhõm đến lạ.

Thứ hai, viết tay thực sự kích hoạt não bộ theo nhiều kênh, một cách tự nhiên và hài hòa: tay cầm bút viết từng nét chữ, mắt dõi theo những dòng mực, đầu óc lặng lẽ xử lý chữ nghĩa và ý tưởng. Khi cầm bút, tôi còn cảm nhận được sự khéo léo của đôi tay mình, chữ có hôm xấu hôm đẹp, nét có lúc đậm lúc nhạt, tùy tâm trạng và tùy sức khỏe ^.^. Chính vì liên quan đến nhiều vùng hoạt động trong não (vận động, thị giác, ngôn ngữ, cảm xúc) nên việc viết tay mang lại cảm giác hứng thú, khiến tôi thực sự tập trung và bị cuốn vào, đúng như cách các nhà khoa học lý giải về sự hứng thú tham gia (engaged) trong quá trình học tập. Tất cả hòa quyện, tạo nên một sự kết nối tinh tế giữa ý nghĩ, hành động và cả cảm xúc.
“James Pennebaker, người tiên phong trong nghiên cứu về viết biểu cảm, từng cho thấy rõ mối liên hệ giữa việc viết và sức khỏe. Khi người ta viết về vết thương, cortisol giảm. Khi người ta kể lại điều từng giày vò họ, hệ miễn dịch phục hồi. Nhưng điều quan trọng không chỉ nằm ở các chỉ số y sinh. Điều quan trọng nằm ở chỗ: viết khiến ta tin rằng những gì không thể chịu nổi vẫn có thể đặt tên, và một khi có thể đặt tên, nó sẽ bớt xa lạ. Viết, xét cho cùng, là việc tìm lại một trật tự đã mất. Khi chấn thương làm đứt gãy mạch truyện của đời sống, khi thời gian trở nên vô nghĩa và kí ức hóa thành những vỡ vụn, chính câu chữ sẽ lần hồi khâu lại. Từng từ, từng câu, là mũi chỉ đường kim đi vào nơi rách nát.” (trích từ FB anh Tino Cao)
Khi viết một cách chậm rãi, tôi tập trung được sâu hơn, lâu hơn, như thể đang thực hành một buổi thiền vậy. Có lẽ đó chính là không gian thiêng của tôi, một không gian nơi mà, như Jung nói, con người có thể chữa lành bằng cách quay về với chính mình.
Bình luận về bài viết này