Những ngày đầu tháng Tư của năm ngoái là khoảng thời gian của những xáo trộn trong cảm xúc đối với tôi, là sự khởi đầu của một giai đoạn mới trong cuộc đời. Một sự thay đổi lớn dẫn đến những thay đổi lớn khác nữa. Đến bây giờ, nếu coi như giai đoạn đó là một cơn bão, thì tôi vẫn chưa đi qua cơn bão ấy…
Đối với riêng tôi, sự thay đổi ấy là lớn lao, ảnh hưởng đến cả cuộc đời sau này. Nhưng vấn đề của một người, dù lớn lao đến mức nào đi nữa, chắc cũng chỉ như một vệt bụi thoáng ẩn hiện rồi chợt tan biến đi trong dòng thời gian của vũ trụ mà thôi. Chợt nhớ đến “Vũ trụ không cùng” của Nguyễn Ngọc Tấn.
Có một người chồng già cảm thấy mình sắp chết, ông mơ hồ nghĩ đến đôi mắt của cô con gái. Lúc còn nhỏ, cô nằm nghe bố kể chuyện rồi từ từ im lặng, khép hờ đôi mi, dần chìm vào giấc ngủ. Ông nghĩ, quá trình chìm dần vào giấc ngủ ấy là một hành trình cô đơn, bất kể có người nằm bên cạnh hay không. Ông lại nghĩ, khi mình chết đi cũng vậy, cho dù xung quanh có bao nhiêu người, thì cái lúc lâm chung, trạng thái của mình cũng vẫn là trạng thái cô đơn, một hành trình chỉ có ta và mình đi qua mà thôi. Tuổi già thường sợ cái hành trình đấy chính vì nó cô đơn lắm. Nghĩ nhiều đâm ra khó ngủ, ông nghĩ vẩn vơ đến những thời khắc hạnh phúc đã qua của đời mình, những khoảnh khắc luôn có bà ở bên. Những ký ức yêu thương, ấm áp của cả một đời lần lượt hiện về như những lát cắt của một cuốn phim tài liệu không màu. Ông nằm nghĩ về một vũ trụ bên ngoài vũ trụ, ngoài đó lại có thêm những vũ trụ nữa, ngoài đó nữa thì còn có gì…