“Đàn ông hiếm khi đánh giá đúng mức sự hiện diện của người đàn bà, ít nhất là cho đến khi mất họ. Anh ta chẳng hề cảm nhận được, chừng nào hơi ấm tinh tế của nữ tính vẫn còn đầy ắp trong không gian; Nhưng cứ thử thiếu vắng hơi ấm ấy mà xem, một khoảng trống ngày một lớn dần lên sẽ xâm chiếm lấy anh ta, khiến anh ta cồn cào như thèm muốn một thứ gì đó rất mơ hồ mà không thể gọi tên. Nếu như đám bạn hữu cũng chẳng có chút kinh nghiệm nào hơn anh ta, họ sẽ lắc đầu nghi ngại rồi cho anh ta uống những liều thuốc mạnh. Nhưng cơn đói vẫn cứ tiếp tục không buông tha, anh ta mất hứng thú với mọi niềm vui của cuộc sống hàng ngày và trở nên ngày càng thiểu não; rồi một ngày kia, khi sự trống vắng trở nên không thể chịu đựng được nữa, anh ta mới chợt nhận ra…”
(Trích đoạn mở đầu truyện ngắn Con trai của Sói trong tuyển tập truyện ngắn cùng tên của Jack London, 1900)
Gửi phản hồi cho Lê Hồng Vân Hủy trả lời