Mở đầu ngày mới bằng việc thức dậy sớm theo đúng dự định, làm món bánh crepe cuộn xoài cho các con ăn trước khi đến lớp, sau đó dọn dẹp và giặt giũ chồng quần áo bằng vải thô (cần giặt bằng tay) đã dồn lại cả tuần. Xong xuôi đâu đấy mới có 8h30′ sáng. Sớm quá. Giờ này mọi khi, nếu là ngày nghỉ thì tôi còn chưa ra khỏi giường. Hôm nay thấy thời gian như dôi ra bao nhiêu, cảm thấy sảng khoái vui tươi hơn hẳn.
Đọc nốt cuốn “Lặng yên dưới vực sâu”. Câu chuyện kể về cuộc sống bế tắc quanh quẩn của người Mông ở U Khố Sủ, tự dưng thấy lòng như chùng xuống khi đọc về những thân phận già trẻ lớn bé, đàn ông đàn bà… cứ vô tình làm cho nhau đau khổ. Những hy vọng, những khao khát chính đáng trong cuộc sống của người này lại mang đến hệ luỵ cho hạnh phúc của người kia, khiến cho bão tố trong lòng họ cứ cuộn xoáy liên tục bên cạnh những miệng vực sâu hoắm và đen ngòm… Cảm giác khi đọc xong truyện là bí bách, tức thở. May mà còn có cái hẹn tuyệt vời vào buổi tối gỡ lại.
Thật ra, đây là một cái hẹn còn hơn cả tuyệt vời. Chúng tôi, hai người bạn thân, hẹn nhau đưa lũ trẻ con tới nhà một người bạn thân nữa cùng nhóm. Sáng nay, cô ấy bảo buồn quá! Chúng tôi đều hiểu thời gian gần đây, đã xảy ra rất nhiều chuyện không vui trong gia đình cô ấy. Riêng tôi đã luôn luôn đồng hành cùng cô ấy từng ngày, để lắng nghe và chia sẻ, có lúc tôi đưa ra những lời khuyên, có lúc tôi chỉ đơn giản là chỗ để trút cơn buồn nản đến cùng cực. Cuộc gặp gỡ tối nay mang ý nghĩa tinh thần rất lớn với riêng cô ấy, nhưng cũng có ý nghĩa đối với tôi nữa. Riêng chuyện sắp xếp được chuyến đi tưởng chừng đơn giản ấy cũng không phải đơn giản, mà nhờ rất nhiều vào sự tình cờ: tình cờ bố mẹ tôi đi chơi xa nên tuần này không phải đưa cháu về chơi với ông bà, tình cờ chồng tôi cũng đi xa nhà nên buổi tối nay 3 mẹ con “tự do”, tình cờ, hôm nay cũng là ngày mẹ cô ấy từ xa đến thăm con gái, chúng tôi gặp được bà, người mà chúng tôi cũng muốn vấn an từ lâu…
Đêm nay mưa lớn, sấm chớp ầm ầm, chúng tôi ra về cũng khuya, sau khi đã được ngồi bên nhau cả buổi tối và cô ấy đã được trút hết nỗi lòng, trong khi bọn trẻ con thì say sưa chơi cùng nhau mà không bị xảy ra trường hợp là có đứa chán, đòi về sớm. May quá! Mừng quá! Về tới nhà, tôi tranh thủ ghi vội luôn những dòng này để đánh dấu một kỷ niệm sẽ là khó phai cho đến rất lâu về sau này. Cuộc đời của chúng tôi chỉ đo bằng những khoảnh khắc kỷ niệm hiếm hoi như thế thôi.
Bình luận về bài viết này