Những ngày này

Góc làm việc những ngày tháng Tư 2020

Hầu hết những người tôi quen đều kịch liệt phản đối quyết định của tôi, không thì cũng hết sức hoài nghi về điều đó. “Công việc kinh doanh của anh giờ đang tốt đẹp,” họ nói. “Sao không để ai khác trông coi một thời gian trong khi anh bỏ đi viết tiểu thuyết?” Theo cách nhìn của mọi người thì điều này hoàn toàn có lý. Và có lẽ hầu hết mọi người không cho là tôi sẽ thành công như một nhà văn chuyên nghiệp. Nhưng tôi không thể theo lời khuyên của họ được. Tôi là kiểu người phải tận tâm tận lực với bất cứ cái gì mình làm. Tôi không thể làm một việc khôn ngoan như kiểu mình thì viết tiểu thuyết trong khi ai đó lo việc kinh doanh. Tôi phàm đã làm gì là cống hiến hết mình. Nếu thất bại, tôi có thể chấp nhận. Nhưng tôi biết rằng nếu mình làm mọi việc nửa vời và rồi chẳng đi tới đâu, tôi sẽ luôn luôn hối tiếc.

Trên đây là lời tự sự của nhà văn mà tôi yêu, Haruki Murakami, trong cuốn sách nhỏ “Tôi nói gì khi nói về chạy bộ.” của ông. Những suy nghĩ của ông rất gần gũi, và tôi tìm thấy nhiều nét tương đồng với ông. (Có lẽ chính vì thế mà tôi nói là yêu nhà văn này, chứ không nói thích, hay yêu thích, mà hẳn là yêu <3). Ví dụ như khi đã làm việc gì là phải dồn hết tâm trí vào việc đó, không thể kiêm nhiều việc một lúc, mặc dù làm được nhưng không muốn làm thế. Tôi cũng mới có một quyết định giống như ông: bỏ bớt một công việc mà mọi người cho rằng đang tốt đẹp để chuyên tâm đi theo một con đường riêng. Và chỉ ít người hiểu được vì sao. Tôi cũng chỉ có thể giải thích đến thế. Cũng như ông, tôi muốn làm việc mình muốn, theo cách mình muốn, vào lúc mình muốn và theo nhịp độ của riêng mình. Khi đó, tôi có thể hoàn toàn dồn tâm trí cho việc đang làm, bất kể đó là công việc để kiếm sống, hay chỉ là việc rửa bát, cắm hoa, bất kể việc gì. 

Một sự tương đồng nữa là suy nghĩ, khi đã chọn được con đường mà mình thích đi, muốn đi lâu dài trên con đường đó thì cần phải biết giữ gìn sức khỏe, sức bền. Tôi cũng bắt đầu đi bộ và thực hành lối sống kỉ luật hơn cho bản thân mình. Ông nói, trừ khi ta còn trẻ, nếu không ta thực sự cần phải biết điều gì là ưu tiên trong đời, xem xem nên phân chia thời gian và sức lực của mình theo thứ tự như thế nào. Nếu đến một độ tuổi nào đó ta không đặt ra được kiểu tính trật tự ấy, ta sẽ thiếu trọng tâm và cuộc sống của ta sẽ mất cân bằng. 

Trong cuốn sách nhỏ nói về chạy bộ ấy, một hoạt động thể chất lặp đi lặp lại tưởng chừng đơn giản chẳng có nhiều điều để nói, hóa ra lại chứa đựng nhiều triết lí sống thú vị của một người trầm lặng, ít giao du với mọi người nhưng lại hiểu cuộc sống này rất sâu sắc. 

3 bình luận cho “Những ngày này”

  1. Ảnh đại diện Bà Tám
    Bà Tám

    Cô phục người nào dám theo đuổi đam mê của họ.

    1. Ảnh đại diện Lê Vân
      Lê Vân

      Cháu cảm ơn cô đã động viên ☺️

  2. Ảnh đại diện Huyen Nguyen
    Huyen Nguyen

    You are brave 🙂 À, vừa phát hiện ra là nhìn ảnh ava trên blog này của cậu rất giống mẹ của Nhật Nam.

Gửi phản hồi cho Lê Vân Hủy trả lời