Đoạn cuối phim Perfect Days (2023) khép lại bằng cảnh nhân vật chính Hirayama lái xe đi làm vào buổi sáng sớm, lắng nghe bản nhạc “Perfect Day” của Lou Reed qua băng cát-xét. Dưới ánh nắng ban mai chiếu nghiêng qua cửa kính ô tô, gương mặt ông hiện lên những cảm xúc đan xen giữa nụ cười và giọt nước mắt rưng rưng, chuyển biến theo lời và nhịp điệu của bài hát. Vẻ đẹp bình dị nhưng thật sâu sắc ấy đã khiến tôi chấn động, nó là biểu hiện chân thực nhất của sự chấp nhận và trân trọng từng khoảnh khắc cuộc đời. Yêu đời đâu phải lúc nào cũng phải mỉm cười vui vẻ, yêu đời chính là nghiêm túc với cuộc đời: trong việc làm, trong giao tiếp với người khác (và với thiên nhiên), quan trọng hơn nữa là nghiêm túc với chính mình, sống theo “lẽ phải” của mình cho dù nó có chệch đi so với cái gọi là bình thường hay cái được cho là tốt đẹp theo chuẩn của người khác, nhất là của người thân.

Sống được như ông ấy thì dù chỉ là một người làm công việc rất bình thường là quét dọn nhà vệ sinh công cộng thôi cũng thật đáng ngưỡng mộ, đáng kính trọng, đáng yêu. Trong mắt tôi, thái độ nghiêm túc và những sở thích riêng của ông ngoài công việc như nghe nhạc, chăm cây, đọc sách, chụp ảnh … vừa giản dị lại vừa sang trọng. Phải nói rằng sống thế mới là sống 🥰

Bình luận về bài viết này