• Phạm Xuân Ẩn – kẻ thù tuyệt vời của nước Mỹ

    Tháng Tư 28, 2015
    Nhật ký đọc

    Trước đây ở hiệu sách, tôi từng để mắt đến cuốn “X6 – Điệp viên hoàn hảo” nhưng quyết định để dành đọc sau. May mắn thay, giờ đây tôi lại được tiếp cận “Z21 – Kẻ thù tuyệt vời của nước Mỹ” trước – một góc nhìn khách quan, chân thực hơn hẳn so với bản tiểu sử chính thức được viết dưới sự cho phép và định hướng của chính ông Phạm Xuân Ẩn.

    So sánh những cách tiếp cận khác nhau về cùng một con người, cùng những sự kiện lịch sử, bối cảnh chiến tranh và nhân vật chính… quả là một trải nghiệm vô cùng thú vị.

    Cuốn sách mở đầu bằng những năm tháng tuổi trẻ bồng bột, hoang dã của ông Ẩn trong giai đoạn xã hội Việt Nam chìm dưới ách đô hộ liên tiếp của thực dân lẫn đế quốc. Một chàng thanh niên từng mơ trở thành “Găng-xtơ” ấy đã dần tìm thấy lý tưởng cách mạng, gia nhập Đảng Cộng sản – lực lượng mà ông tin tưởng nhất – và bắt đầu những bước đi đầu tiên trên hành trình trở thành điệp viên huyền thoại.

    Phần lớn nội dung sách tập trung phân tích bối cảnh chính trị rộng lớn của khu vực và thế giới, những diễn biến liên quan trực tiếp đến chiến tranh Việt Nam và hoạt động tình báo của ông Ẩn. Qua đó, tác giả lý giải tài năng xuất chúng của vị điệp viên này trong lịch sử hiện đại. Tôi không khỏi ngả mũ kính phục công sức của nhà báo Thomas A. Bass – để hoàn thành một tác phẩm giàu giá trị thông tin và phân tích sâu sắc như thế, ông đã dành nhiều năm thuyết phục ông Ẩn cùng các nhân vật liên quan cho phép phỏng vấn, đồng thời tiếp cận vô số tài liệu mật. Có lẽ, chính tinh thần kiên trì và sự trung thực của một nhà báo chân chính đã giúp ông thành công – và thật trùng hợp, đó cũng là phẩm chất tôi nhìn thấy ở chính nhân vật trung tâm của cuốn sách: Phạm Xuân Ẩn.

    Chưa có bình luận trong Phạm Xuân Ẩn – kẻ thù tuyệt vời của nước Mỹ
  • Hồi ký Nguyễn Thị Bình

    Tháng Năm 14, 2014
    Nhật ký đọc

    Nhờ những nỗ lực ngoại giao nhân dân của mình, bà Bình cùng đoàn đàm phán hiệp định Paris sau khi đã trải qua nhiều năm tháng dai dẳng “đấu trí” với nhiều bên đi đến ký kết được hiệp định buộc Mỹ phải rút khỏi Việt Nam. Với tầm và tâm của một trí thức yêu nước, Bà đã làm nên những “chiến công” to lớn như thế, nhưng bản thân bà lại là một người phụ nữ nhỏ bé, giản dị và khiêm nhường. Chính người phụ nữ Việt nam nhỏ bé bình dị ấy, khi đại diện cho một đất nước đang chiến tranh với ấn tượng của những đạn bom, khói lửa, đau thương… đã khiến cho nhân dân các nước trên thế giới nơi bà đi qua luôn có cảm tình với đất nước Việt nam, đất nước mà bà đại diện.

    Những suy nghĩ chân thành của bà đối với đất nước những năm sau này khiến tôi xúc động và ngưỡng mộ, đặc biệt vì bà luôn hành động và làm theo những suy nghĩ ấy, làm theo những gì bà cho là đúng, là chính nghĩa để bảo vệ người thân, bạn bè, thậm chí đến cả những người không quen biết trong cuộc sống. Bắt đầu từ yêu thương rất gần, rất nhỏ như thế, bà đã làm nên những điều vĩ đại. Cho nên, một lẽ rất tự nhiên thôi, hình ảnh bình dị, thân thiện của bà Bình đã để lại mối thiện cảm tự nhiên, lâu dài và cứ thế lan tỏa mãi.

    1 bình luận trong Hồi ký Nguyễn Thị Bình
  • Nỗi buồn chiến tranh

    Tháng Năm 3, 2014
    Nhật ký đọc

    Đó là một câu chuyện buồn mênh mang – thật ra nó không hẳn là một câu chuyện mà là nhiều mảnh đời ghép lại, đa diện, nhiều chi tiết. Nó vừa cho thấy muôn mặt đời sống tâm lý, vừa cho ta hình dung tới những mảng lớn của đời sống xã hội, gồm chính trị, nghệ thuật, tâm linh, phàm tục, chiến tranh, hòa bình .v.v..

    Xuyên suốt cuốn tiểu thuyết là những diễn biến nội tâm của nhân vật Kiên, nhưng qua đó thấy day dứt một nỗi buồn chung về nhân sinh. Những thay đổi trong quan niệm sống tuỳ theo hoàn cảnh sống dẫn đến những nhân cách khác nhau trong cùng một con người: trước chiến tranh thì ngây thơ trong trắng, trong chiến tranh thì dũng cảm cũng có mà hẹn nhát cũng có, mạnh mẽ cũng có mà yếu đuối cũng có, chai lỳ cũng có mà tình cảm cũng có, rồi sau chiến tranh thì hoàn toàn có thể từ vĩ đại hoá ra bé mọn, một sự tha hoá trong hoà bình.

    Đây là một trải nghiệm đọc không nên bỏ qua, bạn sẽ hiểu hơn về sự vô nghĩa của chiến tranh và những hy sinh mất mát của thế hệ cha anh. Bạn sẽ phải suy nghĩ xem mình đã sống xứng đáng với những hy sinh ấy hay chưa! Cuốn sách cũng mở ra cho tôi một cách nhìn sâu sắc hơn với từng cảnh đời, từng thân phận của con người, cho tôi niềm tin vào bản chất tốt đẹp của con người cho dù họ là ai, làm nghề gì, đã từng cư xử ra sao, tất cả đều rất nhân bản trong cách nhìn của nhà văn. Tôi yêu điều đó <3, mỗi con người bình thường đều là nhân vật chính trong cuốn tiểu thuyết của đời họ, đều có ý nghĩa và vô cùng sống động. (Hình như ban đầu, tiểu thuyết còn có cái tên là Thân phận của tình yêu).

    Chưa có bình luận trong Nỗi buồn chiến tranh
  • Cung đường vàng nắng

    Tháng Tư 7, 2014
    Nhật ký đọc

    Con gái tôi hỏi: sao mẹ đọc nhiều truyện của Dương Thụy thế? Uhm nhỉ, hôm đi nhà sách gần đây tôi đã mang về tới về ba, bốn cuốn của Dương Thụy. Có lẽ bởi tôi tin rằng, cho dù nội dung có ra sao thì ít nhất, cô ấy cũng là người viết rất chắc tay, kể chuyện rất khéo, kiểu gì cũng đáng đọc…

    Công nhận là thế, Cung đường vàng nắng vẫn theo mô típ cũ, không có gì nổi bật lên so với những truyện ngắn trọng Cáo già, Gái già… và cuốn Oxford thương yêu đã tái bản đến lần thứ 19. Nhưng cho dù có “chê” cốt truyện nhạt, thì những chi tiết dí dỏm, những đoạn giới thiệu về con người, văn hóa, địa danh nổi tiếng nên thơ ở Châu Âu được khắc họa một cách giản dị nhưng sống động cũng làm cho tôi say mê, như được khám phá những vùng đất ấy trong tưởng tượng, bù cho đam mê, mong muốn khám phá, trải nghiệm không bao giờ thành hiện thực của tôi…Du lịch qua từng trang sách của cô ấy vậy :))

    Lối văn đơn giản cũng khiến ta dễ đọc, đấy là một ưu điểm rất đáng trân trọng trong thời buổi này, bởi rất nhiều bạn trẻ viết văn khác lựa chọn một cách viết rất dài dòng, bóng bẩy, tựa như muốn dùng khối từ ngữ ấy để che đi năng lực còn hạn chế của mình. Câu chữ giản dị, dễ hiểu, dễ theo dõi, khiến ta có thể cầm lấy quyển truyện và đọc nó vào bất cứ lúc nào rảnh (không cần phải có sự tập trung cao độ)…

    Kết truyện mở, và thực tế hơn những cái kết như cổ tích kiểu Oxford thương yêu, nhưng nó lại có thể gợi cho người đọc nghĩ tới một happy ending, ngoài việc cảm nhận một niềm gì đó rất sâu lắng, một triết lý của tình yêu, một niềm tin lạc quan. Tương lai thế nào không biết trước được, hãy lắng nghe tiếng nói của con tim ta mà thôi…

    Nhược điểm là sách có khá nhiều lỗi chính tả, mặc dù đây là lần tái bản thứ 2, những lỗi chính tả tuy nhỏ nhưng khiến người đọc cảm thấy có một sự không trân trọng đối với tác phẩm và đối với chính người đọc. Hy vọng lần tái bản sau (chắc chắn sách của Dương Thụy sẽ lại tái bản mà thôi) các lỗi chính tả này đều đã được chỉnh sửa lại.

    Dư âm: nhẹ nhàng, lạc quan.

    Chưa có bình luận trong Cung đường vàng nắng
  • [Đọc sách] Oxford thương yêu

    Tháng Ba 31, 2014
    Nhật ký đọc

    Bản thân cốt truyện không thật sự hấp dẫn tôi vì mô típ khá giống với truyện ngôn tình, với những câu chuyện tình yêu thơ mộng, có happy ending, có những tình tiết vui vẻ, dễ thương. Cái tôi yêu ở cuốn truyện này là giọng văn kể chuyện giản dị, hóm hỉnh của Dương Thụy. Chị kể chuyện rất lôi cuốn và không thấy chút nào khiên cưỡng cả, mặc dù lý trí mà nói thì câu chuyện của chị có nhiều chi tiết không thật, sến sủa lắm.

    Một số đoạn chị cho nhân vật khoe kiến thức hơi nhiều ^^ , ví dụ đoạn bố của Kim nói về lịch sử Bồ Đào Nha rồi làm cho bố của Fernando ngạc nhiên thích thú. Nhưng không sao, cũng dễ thương.

    Một số đoạn rất sến như: anh Fernando trêu Kim rồi chạy, để Kim chạy rượt theo quanh nhà, rồi khắp hành lang.

    Về chuyện tình cảm thì giống giống kiểu “Mãi mãi là bao xa”, anh là thầy của em, giúp em trong học tập, ép em học đến mức ngược đãi để em có kết quả học tập xuất sắc, thể lực tốt hơn và có ngoại hình ngày càng xứng đôi với anh hơn^^

    Điểm đặc biệt là không gian đa văn hóa, cũng giống như các truyện khác của Dương Thụy, lần này tác giả đưa ta đến những không gian cổ kính của đại học Oxford, không gian văn hóa, nghệ thuật của thủ đô Lisbon Bồ Đào Nha. Một chút so sánh về tâm lý giữa người phương Tây và người Sài Gòn…. cũng có nhiều điều phát hiện thú vị.

    Dư âm: nhẹ nhàng, vui.

    Chưa có bình luận trong [Đọc sách] Oxford thương yêu
Trang trước
1 … 6 7 8 9
Trang tiếp theo

Blog tại WordPress.com.

Vân’s blog

Thế giới của tôi là những gì tôi có thể viết ra

  • Tài NGUYÊN
  • Theo dõi Đã theo dõi
    • Vân’s blog
    • Đã có tài khoản WordPress.com? Đăng nhập.
    • Vân’s blog
    • Theo dõi Đã theo dõi
    • Đăng ký
    • Đăng nhập
    • Báo cáo nội dung
    • Đọc trong WordPress
    • Quản lý theo dõi
    • Ẩn menu