Bỏ qua nội dung
  • Lối sống tối giản của người Nhật

    Tháng Năm 23, 2017
    Nhật ký đọc

    3 Tiền đề của Chủ nghĩa tối giản

    Theo tác giả cuốn sách, Sasaki Fumio, có 3 điều kiện tiên quyết để hình thành trào lưu sống tối giản ở Nhật Bản, đó là: (1) Lượng thông tin, vật dụng đã tăng lên quá mức cần thiết; (2) sự phát triển của công nghệ giúp chúng ta không cần có quá nhiều đồ dùng vẫn có thể hoàn thành công việc, ví dụ chỉ với chiếc smartphone, ta có thể làm hầu như mọi thứ; (3) Thảm hoạ động đất sóng thần phía Đông Nhật Bản, qua đó người ta thấy dù vật dụng có giá trị đến đâu cũng có thể bị cuốn trôi đi và bị phá hỏng. Hơn thế, đồ dùng trong nhà cũng có thể là tác nhân gây thương tích cho người sở hữu chúng.

    Thế nào là người sống tối giản

    img_3497Trong xã hội ngày nay, mọi thứ ngày càng phức tạp quá mức, nên phong trào tối giản này ban đầu chỉ áp dụng cho đồ dùng trong nhà, nay đã lan rộng sang các vấn đề khác. Để có thể chú tâm vào những việc quan trọng, hãy loại bỏ những việc không quan trọng. Định nghĩa về người sống tối giản, theo Fumio: (1) là người thực sự hiểu rõ cái gì cần thiết với mình; (2) người biết giảm bớt đồ đạc vì những thứ thực sự quan trọng. Thực tế là không có tiêu chuẩn nào cho người sống tối giản cả, họ sống theo những cách rất khác nhau.

    Tại sao trong nhà lại chất nhiều đồ đạc đến thế?

    Nhu cầu được hạnh phúc

    Tôi đã rất ngạc nhiên và thấy thú vị bởi cuốn sách về lối sống tối giản này lại bàn rất nhiều đến chủ đề hạnh phúc con người. Thậm chí, hạnh phúc còn là mục đích tối thượng của lối sống tối giản. Đối với tôi, đây là một phát hiện có ảnh hưởng đến tư duy và thay đổi cuộc sống hiện tại.

    Mở đầu bằng một câu trích dẫn: “Hạnh phúc không phải là có trong tay những thứ mình từng ao ước, mà là cảm giác luôn mong ước những vật mình đang có” tác giả cho rằng, hầu hết chúng ta đều đang có những thứ mình từng mong muốn ở một thời điểm nào đó, nhưng chẳng bao giờ ta thấy đủ và luôn cảm thấy mình bất hạnh. Đó là do tác hại của thói quen và do tâm lý chúng ta luôn tự so sánh mình với người khác. Bản chất hệ thần kinh con người là cơ cấu tìm ra sự “thay đổi” giữa các kích thích. Khi cảm thấy quen thuộc đến phát chán những món đồ của mình, bạn không còn bị nó kích thích nữa. Hệ thống thận kinh xác nhận trạng thái giống nhau ở mọi lúc, mọi nơi nên bạn không còn cảm thấy sự chênh lệch giữa các kích thích nữa. Để tạo ra sự chênh lệch đó, chỉ có cách là thay đổi kích thích (mua nhiều hơn hoặc mua những thứ đắt hơn).

    Và cũng có thể dùng cách …vứt bớt đồ đi. Nhưng đó là câu chuyện của phần sau, khi tác giả đưa ra 55 quy tắc vứt bỏ đồ đạc.

    Nhu cầu khẳng định giá trị bản thân

    Đi từ nguồn gốc sinh học và tâm lý của loài người, tác giả giải thích rằng, từ thời nguyên thuỷ, do những đặc điểm sinh học như không có lực cánh tay khoẻ, không có móng vuốt, không có răng sắc nhọn… nên chắc không ai có thể tự mình bắt voi ma mút cả. Họ phải dựa vào nhau để sinh tồn. Và do đó, con người là một sinh vật sống theo tập thể và sinh hoạt trong một xã hội. Và muốn được chấp nhận trong một xã hội nào đấy, chúng ta cần phải có “giá trị nào đó” để phục vụ cho xã hội hay tập thể. Nếu dưới sự nhìn nhận của người khác, bạn không thể tìm thấy “giá trị của bản thân” thì bạn không thể tồn tại được. (Một nguyên nhân lớn dẫn đến căn bệnh trầm cảm hay tự sát chính là suy nghĩ “bản thân không có giá trị”). Khi con người khong còn thấy “bản thân mình có giá trị nào đó”, họ sẽ không sống tiếp được nữa. Mong muốn được công nhận là “bản thân có giá trị” chỉ xếp sau các nhu cầu sinh lý như ăn uống và giấc ngủ, nó có tác động tới tất cả hoạt động của chúng ta.

    Và để có thể khẳng định được “bản thân có giá trị”, chúng ta cần được người khác công nhận. Giá trị của bản thân được quyết định bởi chính bản thân chúng ta, nhưng nếu không có một tấm gương phản chiếu là ý kiến của người khác, tự chúng ta sẽ không nhìn thấy dáng vẻ của chính mình. Giá trị của con người lại có rất nhiều khía cạnh. Có những giá trị bên ngoài như xinh đẹp, cao ráo, phong cách… rất dễ nhìn ra và rất dễ truyền tải. Nhưng có những giá trị bên trong như tính tình, phẩm chất, năng lực… thì lại rất khó truyền tải đến mọi người nếu không tiếp xúc và tìm hiểu trong một thời gian dài.

    Người ta thấy rằng, có thể dùng vật chất để thể hiện những giá trị bên trong một cách nhanh chóng hơn. Ngày nay, người ta thể hiện giá trị bản thân qua quần áo, phong cách ăn mặc, các bộ sưu tập máy ảnh cổ…Hoặc, các sản phẩm của Apple thể hiện giá trị của chủ nhân ở điểm “lựa chọn thông minh”…

    Tuy nhiên, nếu bạn quá phụ thuộc vào ưu điểm của cách thể hiện giá trị bên trong bằng vật chất thì sẽ rất dễ dẫn đến hậu quả là đồ đạc tăng lên quá tải. Những món đồ tăng lên đến mức làm tổn hại bản thân bạn, hấp thụ hết năng lược và thời gian của bạn, bạn thậm chí trở thành người hầu của chúng, bạn sẽ phải dành cả đời này cho chúng.

    Các quy tắc vứt bỏ 

    Phần này đưa ra các quy tắc có thể áp dụng vào thực hành, có tất cả 55 quy tắc. Tôi chỉ xin ví dụ một vài trong số đó: vứt những loại rác rõ ràng trước, vứt những thứ có nhiều, vứt những thứ đã không dùng trong hơn một năm, chụp ảnh những món đồ mà bạn khó có thể vứt đi được, những món đồ thực sự cần thiết rồi sẽ tìm cách quay về với bạn, biết cảm ơn-vứt đồ đi nhưng không vứt tình cảm, vứt đi chính là nhớ mãi…

    Không phải trở nên hạnh phúc mà là cảm nhận hạnh phúc

    Ở chương 4 và 5, tác giả viết về những thay đổi của bản thân sau khi dọn dẹp hết đồ đạc trong nhà, về những mặt tích cực, những hạnh phúc mà anh cảm nhận được, kèm theo phân tích và khảo sát các kết quả nghiên cứu tâm lý học để giải thích tại sao những thay đổi đó lại dẫn đến hạnh phúc… 12 điều thay đổi đó lần lượt là:

    1. có thời gian, người có nhiều thời gian là người hạnh phúc. Yếu tố cơ bản nhất để cảm nhận hạnh phúc chính là “dư giả về thời gian”
    2. Tận hưởng cuộc sống
    3. Cảm giác tự do, được giải phóng bản thân
    4. Không so sánh với người khác
    5. Không còn sợ cái nhìn của người khác
    6. Có thói quen hành động
    7. Nâng cao sức tập trung, thấu hiểu bản thân
    8. Tiết kiệm cũng chính là thân thiện với môi trường
    9. Khoẻ mạnh hơn, an toàn hơn
    10. Thay đổi mối quan hệ với mọi người
    11. Tận hưởng hiện tại
    12. Biết trân trọng

    Có thời gian, tôi sẽ ghi chi tiết nữa về 12 điều này. Đó là những chia sẻ rất chân tình, mộc mạc nhưng lại dễ đồng cảm.

    Lê Hồng Vân

    2 bình luận trong Lối sống tối giản của người Nhật
  • [Suy tư] Yêu trong tâm tưởng

    Tháng Tư 16, 2017
    Góc nhìn

    Yêu trong tâm tưởng. Nghĩa là thế nào ?????

    Là khi người ta yêu mà ko thể nói ra, tình yêu cứ thế để trong lòng. Chẳng đi đến đâu. Chẳng được cái gì cả mà vẫn cứ yêu. Tình cảm có lý lẽ của riêng mình, tự nhiên đến, cũng như tự nhiên đi, chẳng thể nào mà điều khiển được trái tim, vì con người ta đâu phải là một cỗ máy? Nhưng có lẽ, dù không thể kiểm soát được tình cảm, người ta vẫn hoàn toàn có thể kiểm soát được hành động của mình. Cho nên mới có một thứ tình cảm gọi là “yêu trong tâm tưởng.”

    Phuongb

    Những người yêu nhau trong thầm lặng như thế, họ lặng lẽ đi bên đời nhau như thể không có liên quan gì đến nhau. Nhưng giữa họ, vẫn luôn luôn tồn tại một sợi dây kết nối vô hình. Người này là một phần của người kia. Hạnh phúc của người này chính là hạnh phúc của người kia. Họ yên tâm sống cuộc sống của mình khi người kia cũng sống ổn. Bất chấp những trái ngang mâu thuẫn ấy, họ thấy may mắn vì có nhau trong đời, nhưng… họ trân trọng và không làm xáo trộn cuộc sống của nhau. Giữa họ, là một mối quan hệ vô hình, chỉ có họ mới cảm nhận được, chỉ có họ mới..”nhìn” thấy.

    Một tình cảm như thế, vừa có nỗi buồn ngọt ngào, đôi khi là đớn đau, nhưng cũng có những ấm áp yêu thương để nghĩ về mỗi khi cô đơn lạnh giá, mà trong cuộc sống không tránh khỏi có những lúc như vậy, bạn có đồng ý không?

    3 bình luận trong [Suy tư] Yêu trong tâm tưởng
  • [Sưu tầm] Trúng tuyển đại học danh tiếng từ lá thư của bác bảo vệ vô danh

    Tháng Tư 11, 2017
    Góc nhìn

    Bài viết chuyên mục Du học của Vietnamnet ngày 11/04/2017  

    Cựu giám đốc tuyển sinh của ĐH Dartmouth – một trong 8 trường đại học thuộc khối Ivy League danh giá – đã chia sẻ về bức thư giới thiệu hiếm hoi trong hơn 15 năm đọc 30.000 hồ sơ từ sự nghiệp tuyển sinh của bà.

    Bức thư giới thiệu này là một khung cửa sổ soi chiếu vào cuộc đời một ứng viên trong những khoảnh khắc mà không có gì “đong đếm” được.

    Dưới đây là toàn bộ bài viết của bà Rebecca Sabky trên tờ New York Times.

    bài luận, tuyển sinh đại học Mỹ, du học Mỹ, thư giới thiệu
    Ảnh: Jenice Kim/ Trường Thiết kế đảo Rhode

    Khi tới các trường phổ thông để cung cấp thông tin tuyển sinh, tôi thường bị đám học sinh quây kín. Thường thì khi bài giảng của tôi kết thúc, chúng chạy tới đưa những bộ hồ sơ, tìm cách thu hút sự chú ý của tôi để kể về những kinh nghiệm thực tập, các khóa học mùa hè mà chúng tham gia.

    Nhưng mùa xuân năm ngoái, sau khi tôi nói chuyện ở một trường công New Jersey, tôi đã gặp một nam sinh hoàn toàn khác.

    Khi chuông reo hết giờ, tôi nhét những giấy tờ còn sót lại vào túi và bắt đầu đối mặt với “cơn sóng thần” ở hành lang vào giờ ăn trưa.

    Chỉ trước khi ra bãi đậu xe, có ai đó vỗ nhẹ vào vai tôi.

    “Xin lỗi cô” – một học sinh nói và mỉm cười trong bộ niềng răng. “Cô đánh rơi một thanh yến mạch trên sàn nhà trong quán ăn. Cháu đuổi theo cô vì nghĩ rằng cô cần món đồ ăn vặt này”. Trước khi tôi kịp nói lời cảm ơn, cậu bé đã đưa cho tôi thanh bánh và hòa vào đám học sinh.

    Làm việc trong ban tuyển sinh ĐH Dartmouth đã giúp tôi được tiếp xúc với nhiều người trẻ tài năng. Tôi từng là giám đốc tuyển sinh quốc tế và hiện đang làm việc bán thời gian sau khi sinh con. Mỗi năm tôi đọc khoảng trên 2.000 bộ hồ sơ tới từ khắp nơi trên thế giới. Họ luôn là những bạn trẻ đầy tài năng và ham học hỏi. Họ leo núi, tham gia các hoạt động ngoại khóa, phát triển những công nghệ mới. Họ là hình mẫu của những nhà lãnh đạo thế hệ mới. Thành tích của họ chất cao như núi.

    Vấn đề là trong vô vàn ứng viên đầy hứa hẹn ấy, rất khó để nhìn thấy sự khác biệt của các em, ít nhất là trên giấy. Rất khó để chọn ra người sẽ được nhận vào trường. Thế nhưng, trong sự hỗn loạn của điểm SAT, của hoạt động ngoại khóa và những bức thư giới thiệu hoàn hảo, có một phẩm chất luôn khiến ban tuyển sinh không thể cưỡng lại, đó là sự tử tế. Tử tế là một đặc tính rất khó để xác định trong các bộ hồ sơ, ngay cả khi ban tuyển sinh đã đưa ra những câu hỏi đúng hướng.

    Dấu hiệu đáng kinh ngạc nhất của sự tử tế mà tôi từng trải nghiệm trong sự nghiệp tuyển sinh của mình tới từ một học sinh ở trường công lớn thuộc New England. Cậu bé cực kỳ sáng lán. Bằng chứng cho điều đó thể hiện ở vị trí xếp hạng học tập và lời khen của các giáo viên. Cậu nhận được lời giới thiệu vô cùng có lợi từ cố vấn tuyển sinh của trường và một danh sách hoạt động ngoại khóa ấn tượng. Tuy vậy, ngay cả khi sở hữu những yếu tố này, có thể cậu cũng chẳng nổi bật hơn ai. Nhưng có một bức thư giới thiệu trong bộ hồ sơ đã thu hút tôi – bức thư của nhân viên bảo vệ trường.

    Thư giới thiệu thường là không bắt buộc và chúng thường được viết bởi những người mà ứng viên cho rằng sẽ gây ấn tượng với trường. Chúng tôi thường xuyên nhận được thư giới thiệu từ các cựu Tổng thống, những người nổi tiếng, những vận động viên Olympic. Nhưng nhìn chung họ thường không nói cho chúng tôi biết sinh viên này là ai, hay ứng viên này có thể là một thành viên trong cộng đồng của chúng tôi hay không.

    Bức thư này thì khác.

    Người bảo vệ của trường đã viết rằng, ông buộc phải ủng hộ chàng trai này vì sự chu đáo của cậu. Cậu là người duy nhất trong trường biết tên của từng nhân viên trong đội bảo vệ. Cậu là người tắt đèn ở những phòng học không có người, luôn cảm ơn nhân viên giám sát hành lang mỗi buổi sáng và dọn dẹp “sản phẩm” của bạn bè ngay cả khi không có ai nhìn thấy hành động của cậu. Người bảo vệ viết, nam sinh này tôn trọng tất cả mọi người trong trường bất kể họ ở vị trí nào, người làm công hay quyền lực.

    Hơn 15 năm đọc 30.000 hồ sơ trong sự nghiệp tuyển sinh, tôi chưa từng đọc được một bức thư giới thiệu nào từ nhân viên bảo vệ của trường. Nó là một khung cửa sổ soi chiếu vào cuộc đời một ứng viên trong những khoảnh khắc mà không có gì “đong đếm” được. Ứng viên đó được nhận bởi sự đồng thuận của toàn bộ hội đồng tuyển sinh.

    Có rất nhiều ứng viên tài năng. Chúng tôi biết rằng thật đau lòng khi phải làm điều này với các ứng viên. Khi một ai đó bị từ chối, với tư cách là giám đốc tuyển sinh, tôi là người đau lòng trước tiên khi phải nói câu “chúng tôi rất tiếc khi phải thông báo với bạn rằng…”. 

    Cho đến khi hội đồng tuyển sinh tìm ra cách để nhận biết những phẩm chất vô hình của các bạn một cách hiệu quả, thì chúng tôi phải dựa vào những điều nhỏ bé nhất cho thấy sự khác biệt của các bạn. Đôi khi một địa chỉ email không phù hợp nói lên nhiều điều hơn là một bài luận cá nhân. Cái cách mà một ứng viên hành xử với bố mẹ trong buổi tham quan trường có thể có ý nghĩa ngang bằng với điểm thi chuẩn hóa. Và khi một nhân viên bảo vệ – một người chẳng có quyền lực gì với ứng viên – nói với tôi những lời nhận xét chân thành ấy, điều đó có ý nghĩa với chúng tôi nhiều hơn bất cứ bức thư soạn sẵn nào từ cựu Tổng thống hay golf thủ nổi tiếng.

    Năm tới, có thể sẽ có “cơn mưa” thư giới thiệu từ nhân viên bảo vệ nhờ bài luận này. Nhưng nếu điều đó có nghĩa là các ứng viên sẽ bắt đầu chú ý nhiều hơn tới những người dọn dẹp giống như với các hiệu trưởng và giáo viên, thì tôi vẫn rất vui khi được đóng góp vào việc khởi xướng xu hướng này.

    Các trường đại học nên tập trung vào sự phát triển của những cá nhân mà tiềm năng của họ không chỉ nằm ở học thuật hay tố chất lãnh đạo, mà còn ở sự bao dung trong nhân cách. Kể từ khi trở thành một bà mẹ, tôi cũng bắt đầu nhìn các bộ hồ sơ khác đi. Tôi không thể không dự đoán về “cú lặn” của con trai mình trong cơn sốt tuyển sinh đại học 17 năm sau.

    Dù thằng bé có quyết định học đại học khi đến tuổi hay không thì tôi cũng muốn thằng bé trở thành một người đủ chu đáo để trả lại thanh bánh yến mạch, và đủ tử tế, lịch sự, bao dung để tôn trọng tất cả mọi người trong cộng đồng của mình.

    • Nguyễn Thảo(Theo New York Times)
    3 bình luận trong [Sưu tầm] Trúng tuyển đại học danh tiếng từ lá thư của bác bảo vệ vô danh
  • [Suy tư] Đọc và viết

    Tháng Tư 11, 2017
    Góc nhìn

    Đọc

    Thời gian không phải là thứ có thể dãn mãi ra cho riêng tôi làm hết những điều tôi muốn vào lúc này. Sức khoẻ ở tuổi tôi cũng ko cho phép cứ muốn là làm được. Cơ thể tôi cứ liên tục đòi nghỉ ngơi, tôi ko thể cưỡng lại. Không thể cố! Những kế hoạch đặt ra tưởng chừng rất khả thi nhưng rút cục vẫn ko thực hiện được cho đúng với hình dung ban đầu. Một cảm giác thất vọng về bản thân và nản chí. Tuy nhiên vẫn có một giọng nói đâu đó thôi thúc tôi không bỏ cuộc, và hàng ngày tôi đi theo giọng nói ấy, đồng thời bị kéo tụt lại bởi hàng loạt những điều ko kiểm soát được kia. Tôi như một con lắc dao động giữa hai cực.

    Mệt.

    Rồi viết nữa. Viết để nhớ những gì mình đọc. Viết để tự làm rõ bản thân. Viết khó lắm chứ. Hay là dễ nhỉ? Tôi luôn có đầy ắp ý tưởng để nói, để viết. Nhưng cuối cùng vẫn thấy thực khó. Đó là do khi viết, người ta phải thể hiện tâm tư, suy nghĩ của mình như thể lộn trái bản thân mình ra phơi bày trước thiên hạ. Bạn có dám viết không? Còn tôi thì luôn coi mỗi bài viết là một cơ hội để vượt qua chính mình. Vượt qua nỗi sợ thể hiện bản thân ấy bằng sự can đảm được rèn luyện, thì chắc chắn ai cũng có thể viết, bởi vì ai cũng có ít nhất một câu chuyện cuộc đời mình, vốn dĩ vẫn đang tiếp diễn và mỗi ngày lại có hàng tá thứ mới lạ xảy ra.

    Tôi cho là nguyên nhân nằm ở cách giáo dục! Và tôi tự thấy mình bị ảnh hưởng nặng nề hơn bình thường một chút khi từ nhỏ, tôi vẫn luôn là đứa con ngoan trong gia đình, không bao giờ dám trái lời người lớn, không bao giờ dám có ý kiến gì với mọi sự trong nhà kể cả chuyện liên quan đến tôi. Tôi theo ý cha mẹ là chính. Tôi sống khép kín và không dám thể hiện mình!

    Giờ đây tôi đã mở lòng hơn, nhờ có những người bạn đặc biệt, những người giúp tôi có một điểm tựa về tâm hồn, cho tôi biết rằng dù tôi có thế nào đi chăng nữa tôi vẫn thuộc về trái tim họ, tôi vẫn được yêu thương.

    Cảm ơn cuộc sống đã cho tôi gặp họ.

    3 bình luận trong [Suy tư] Đọc và viết
  • [Suy tư] Người Nhật bản hiện đại

    Tháng Tư 10, 2017
    Góc nhìn

    Trong học kỳ II này, tôi được phân công dạy môn Phiên dịch. Lần đầu tiếp xúc với tài liệu môn học, cảm giác của tôi dành cho người đồng nghiệp biên soạn ra những nội dung cốt lõi cho 15 tuần học là sự nể phục và trân trọng. Các chủ đề được đưa vào giáo trình rất phong phú và cập nhật, trong đó có chủ đề về người Nhật Bản hiện đại – mà tôi và các bạn sinh viên đều thấy thú vị.

    Người Nhật Bản hiện nay đang mắc chứng nghiện lao động, đến mức họ quên đi các niềm vui khác trong cuộc sống. Họ bị ám ảnh bởi công việc bởi một nguyên nhân sâu xa, từ mong muốn khôi phục lại đất nước sau chiến tranh thế giới thứ hai. Nhưng sau khi đã bắt kịp với phần còn lại của thế giới, thậm chí sau khi đã trở thành một cường quốc, người Nhật vẫn không từ bỏ được thói quen chăm chỉ lao động.

    Từ đó, các mối quan hệ xã hội cũng bị ảnh hưởng, sự gắn bó trong gia đình trở nên lỏng lẻo, vợ chồng không còn thời gian dành cho nhau. Tỷ lệ tự sát đứng đầu thế giới…

    Người Nhật bắt đầu lo lắng cho một tương lai thiếu nguồn nhân lực vì dân số ngày một già đi, số người tự sát lại tăng lên, vợ chồng không muốn sinh con… Người ta có cả một bộ trưởng phụ trách việc làm cho dân số Nhật tăng lên. Phát biểu của ông này rất thú vị: “nếu các vị muốn chứng tỏ lòng yêu nước của mình thì hãy sinh thêm con cái đi! Tôi hy vọng sau buổi nói chuyện ngày hôm nay, các vị hãy đi về nhà và thực thi ngay lòng yêu nước của mình!”

    Tôi còn được nghe bản tin trên truyền hình Việt Nam mấy tuần trước, rằng Chính Phủ Nhật cố tìn phát bao cao su thủng cho người dân dùng!!!

    Điều thứ hai tôi thấy đặc biệt, là việc họ ngủ rất ít. Nếu như với người Châu Âu, giấc ngủ là một phần thưởng sau những giờ làm việc căng thẳng, thì người Nhật lại coi giấc ngủ chỉ là chuyện cực chẳng đã. Với một đất nước coi trọng văn hoá làm việc nhóm, coi trọng sức mạnh tập thể, thì giấc ngủ được coi như một khoảng thời gian cá nhân bị tách rời khỏi nhóm, thường kèm theo cảm giác tiêu cực hoặc áy náy.

    Thứ ba, tôi nhớ vừa đọc đâu đó rằng nước Nhật được ví như một người con gái có nhan sắc trung bình nhưng có ý thức chăm chút bản thân và khéo che đậy khuyết điểm của mình. Tôi nhớ những gì bạn tôi từng kể về những xấu xí của người Nhật, góc khuất ẩn sâu sau những hình dung cuồng tín của trào lưu cuồng văn hoá Nhật. Tôi cũng được nghe cháu tôi khẳng định lời bạn tôi nói (cháu học về văn hoá Nhật Bản ở tr
    ường đại học).

    Vì thế, khi bắt gặp cuốn sách này ở hội sách, tôi
    liền bị nó cuốn hút ngay tức thì. Nó bàn về cá nhân người Nhật và sự hội nhập của họ vào xã hội, quan ni
    ệm của họ về công và tư, kiểu xã hội nào đã hình thành giữa các cá nhân mâu thuẫn ấy? Tôi muốn tìm hiểu thêm để có một cách lý giải cho những nhận định và cảm xúc trái ngược nhau về một nền văn hoá vừa xa lại vừa gần với văn hoá Việt Nam.

     

     

    1 bình luận trong [Suy tư] Người Nhật bản hiện đại
Trang trước
1 … 4 5 6 7 8 … 10
Trang tiếp theo

Blog tại WordPress.com.

Vân’s blog

Thế giới của tôi là những gì tôi có thể viết ra

  • Tài NGUYÊN
Đang tải Bình luận...
  • Theo dõi Đã theo dõi
    • Vân’s blog
    • Đã có tài khoản WordPress.com? Đăng nhập.
    • Vân’s blog
    • Theo dõi Đã theo dõi
    • Đăng ký
    • Đăng nhập
    • Báo cáo nội dung
    • Đọc trong WordPress
    • Quản lý theo dõi
    • Ẩn menu