Bỏ qua nội dung
  • Dám bị ghét – Kishimi Ichiro & Doga Fumitake

    Tháng Hai 24, 2018
    Nhật ký đọc

    Khi nỗi buồn ập đến hay các mối quan hệ rạn vỡ, nguyên nhân sâu xa thường nằm ở chính cách ta lựa chọn đối diện với chúng. Adler – một trong ba trụ cột của tâm lý học hiện đại – qua cuộc đối thoại giữa triết gia và chàng trai trẻ đã chỉ ra: cuộc sống thực chất rất đơn giản nếu ta có đủ can đảm để:

    1. CHẤP NHẬN BẢN THÂN

    • Thoát khỏi phức cảm tự ti: Cảm giác thấp kém vốn là động lực tiến bộ, nhưng sẽ thành gánh nặng khi ta dùng nó làm lý do bao biện cho thất bại. Nhiều người cố tình duy trì khuyết điểm để có cớ trốn tránh (“Nếu không có điểm yếu này, tôi đã thành công”).

    • Từ bỏ nhu cầu phải là người đặc biệt: Khao khát trở nên khác biệt (dù ưu tú hay hư hỏng) đều xuất phát từ việc không chấp nhận bản thân bình thường. Trẻ nổi loạn hay người phô trương đều đang tìm kiếm sự chú ý theo cách tiêu cực.

    • Can đảm làm người bình thường: Giá trị thực sự nằm ở cách ta sử dụng những gì mình có, không phải ở việc ta sở hữu gì. Đổ lỗi cho hoàn cảnh chỉ là cách trốn tránh trách nhiệm với ba nhiệm vụ cốt lõi: công việc, tình bạn và tình yêu.

    2. SỐNG HÒA HỢP VỚI XÃ HỘI

    • Phân định ranh giới: Mỗi người chỉ có thể kiểm soát nhiệm vụ của chính mình. Như câu nói “Bạn có thể dẫn ngựa tới nước, nhưng không thể bắt nó uống”, việc áp đặt mong đợi lên người khác chỉ tạo ra mâu thuẫn.

    • Thoát khỏi tranh giành quyền lực: Khi tranh luận, đừng biến nó thành trận chiến thắng-thua. Thừa nhận sai lầm không phải thất bại, mà là cách giải phóng bản thân khỏi nhu cầu chứng minh.

    • Xem mọi người là đồng minh: Nếu coi hạnh phúc của người khác là thất bại của mình, ta sẽ mãi sống trong đố kỵ. Hãy nhìn thế giới bằng tâm thế “tất cả đều là bạn”.

    3. CỐNG HIẾN CHO CỘNG ĐỒNG

    • Giá trị đến từ sự hữu ích: Khi cảm nhận mình đóng góp cho ai đó (dù nhỏ bé), ta sẽ tìm thấy ý nghĩa tồn tại. Điều quan trọng không phải được công nhận, mà là cảm giác chủ quan “tôi có giá trị”.

    • Cống hiến không phải hy sinh: Giúp đỡ người khác thực chất là cách nuôi dưỡng bản thân, bởi nó cho ta cảm giác được cần đến.

    4. SỐNG TRỌN VẸN TRONG HIỆN TẠI

    • Quá khứ không định nghĩa bạn: Những gì đã qua không quan trọng bằng cách bạn đối diện với hiện tại. Đừng dùng quá khứ làm lý do để trì hoãn thay đổi.

    • Tương lai không phải đích đến: Khi xem hiện tại chỉ là “bước chuẩn bị”, ta đánh mất cuộc sống thực sự. Hãy sống mỗi khoảnh khắc như điệu nhảy – không cần đích đến, chỉ cần cảm nhận từng bước chân.

    Cuộc đời vốn không có ý nghĩa sẵn, mà do chính ta tạo ra bằng cách: Dũng cảm chấp nhận bản thân, chân thành kết nối với người khác, và sống trọn vẹn từng phút giây. Khi lấy “cống hiến” làm la bàn, bạn sẽ không bao giờ lạc lối.

     

    4 bình luận trong Dám bị ghét – Kishimi Ichiro & Doga Fumitake
  • Tinh thần tự do mà tôi muốn mang đến trong lớp học của mình

    Tháng Mười 23, 2017
    Góc nhìn

    Giáo dục trên thực tế cũng bị ảnh hưởng bởi chính trị, và ở nhiều nơi, thậm chí giáo dục chính là chính trị.

    Ngoài xã hội, người nào có nhiều tiền sẽ là người có quyền

    Trong lớp học, giáo viên được coi là người có kiến thức, nắm giữ quyền lực trong tay.

    Nhận thức này có được nhờ ảnh hưởng của một cuốn sách tôi may mắn được biết đến và vinh dự được là người biên dịch sang tiếng Việt: Nền sư phạm của người bị áp bức. Tác giả cho rằng giáo dục là quá trình giải phóng, giúp cho con người trở về với thiên hướng của chính mình, tìm lại chính mình chứ không phải để bị tha hoá hay bị thuần phục. Do đó, phương pháp dạy học hay nội dung chương trình đều phải được xây dựng dựa trên sự tìm hiểu thấu đáo môi trường sống, hoàn cảnh, nhu cầu thực tế của người học chứ không phải mang từ nơi khác đến, của người khác làm, áp đặt lên người học chỉ bởi vì những người thiết kế chương trình tin rằng nó phù hợp với người học.

    Do ảnh hưởng của tư tưởng này, nên khi lên lớp, tôn chỉ của tôi luôn là “không áp đặt, chỉ có đối thoại!”, để cùng người học trao đổi, giúp họ tự khám phá và rèn luyện kỹ năng tuỳ theo sở trường của từng cá nhân.

    (Vài suy nghĩ trong lúc bộn bề công việc)

    1 bình luận trong Tinh thần tự do mà tôi muốn mang đến trong lớp học của mình
  • Một giấc mơ của con trai

    Tháng Chín 17, 2017
    Góc nhìn

    Sáng nay, khi tỉnh dậy, con trai tôi khóc nức nở, đôi mắt đỏ hoe trong sự bối rối. Dù tôi đã nhẹ nhàng hỏi han, nhưng dường như con chưa sẵn lòng chia sẻ, nên tôi chỉ có thể an ủi và vỗ về một cách nhẹ nhàng. Qua vẻ mặt, tôi đoán có lẽ con đã bị xúc động bởi một giấc mơ nào đó, chứ không phải là cảm giác tức giận hay ấm ức.

    Tôi kiên nhẫn chờ đợi, và cuối cùng, con đã sẵn lòng mở lòng. Con mơ thấy mẹ chết, và một người bí ẩn đã đưa đến một tấm bảng thần kỳ, nói rằng nếu viết tên của người đã mất vào đó và cầm tay họ, người đó sẽ sống lại. Chị T.A. đã làm theo, nhưng đến lượt mình, con lại nghĩ rằng đó chỉ là trò đùa và xoá tên mẹ đi. Kể đến đây, con lại bật khóc. Vì con đã xóa tên mẹ đi, nên mẹ không sống lại nữa.

    Con còn khóc vì đem kể với bố, bố lại cười, như thể đây là chuyện đùa vậy. Trong khi, nỗi lo lắng và sợ hãi của con là rất nghiêm túc.

    Tôi nắm tay con, trấn an rằng đó chỉ là một giấc mơ và mẹ vẫn ở đây, bên cạnh con nè. Rồi con kể tiếp, sau đó, mẹ được đưa đi bệnh viện. Lúc được viết tên lên bảng thì mẹ đã sống lại rồi, chẳng qua vì con xoá tên mẹ sớm quá, nên mẹ còn yếu, cần phải được bác sĩ chăm sóc. Lúc đó, tôi cũng bắt đầu cảm thấy một tia hy vọng, như thể mình đang sống trong giấc mơ của con. Tôi rất tự hào và hạnh phúc khi được ở bên cạnh con trai mình, cảm nhận tình yêu thương và sự ấm áp từ con, một người đàn ông đầy tình cảm trong tương lai.

    Khi tưởng như cảm xúc đã lắng dịu, tôi nhận ra con vẫn còn lấn cấn điều gì đó. Hóa ra, con sợ giấc mơ đó là một điềm báo không tốt, con sợ mẹ sẽ gặp chuyện chẳng lành, hoặc thực tế sẽ giống như trong mơ, mẹ sẽ chết??? Ôi con tôi, tôi yêu sự lo lắng trong giọng nói ấy. Tôi yêu cả sự nhẹ nhõm trên gương mặt con khi tôi giải thích rằng, ngoài đời thường trái ngược với giấc mơ. Ánh mắt con lấp lánh niềm vui, và với tôi, dù có xảy ra chuyện gì thì hôm nay vẫn là một ngày mãn nguyện.

    Gió mùa thu se lạnh đã lại về. Trong mơn man cơn gió ấy, một bàn tay nhỏ bé nhưng ấm áp với sang bàn tay tôi, áp vào lòng. Hạnh phúc đôi khi là những điều giản dị như khoảnh khắc này.

    6 bình luận trong Một giấc mơ của con trai
  • Một ngày thứ Bảy tuyệt vời

    Tháng Chín 9, 2017
    Góc nhìn

    Mở đầu ngày mới bằng việc thức dậy sớm theo đúng dự định, làm món bánh crepe cuộn xoài cho các con ăn trước khi đến lớp, sau đó dọn dẹp và giặt giũ chồng quần áo bằng vải thô (cần giặt bằng tay) đã dồn lại cả tuần. Xong xuôi đâu đấy mới có 8h30′ sáng. Sớm quá. Giờ này mọi khi, nếu là ngày nghỉ thì tôi còn chưa ra khỏi giường. Hôm nay thấy thời gian như dôi ra bao nhiêu, cảm thấy sảng khoái vui tươi hơn hẳn.

    Đọc nốt cuốn “Lặng yên dưới vực sâu”. Câu chuyện kể về cuộc sống bế tắc quanh quẩn của người Mông ở U Khố Sủ, tự dưng thấy lòng như chùng xuống khi đọc về những thân phận già trẻ lớn bé, đàn ông đàn bà… cứ vô tình làm cho nhau đau khổ. Những hy vọng, những khao khát chính đáng trong cuộc sống của người này lại mang đến hệ luỵ cho hạnh phúc của người kia, khiến cho bão tố trong lòng họ cứ cuộn xoáy liên tục bên cạnh những miệng vực sâu hoắm và đen ngòm… Cảm giác khi đọc xong truyện là bí bách, tức thở. May mà còn có cái hẹn tuyệt vời vào buổi tối gỡ lại.

    Thật ra, đây là một cái hẹn còn hơn cả tuyệt vời. Chúng tôi, hai người bạn thân, hẹn nhau đưa lũ trẻ con tới nhà một người bạn thân nữa cùng nhóm. Sáng nay, cô ấy bảo buồn quá! Chúng tôi đều hiểu thời gian gần đây, đã xảy ra rất nhiều chuyện không vui trong gia đình cô ấy. Riêng tôi đã luôn luôn đồng hành cùng cô ấy từng ngày, để lắng nghe và chia sẻ, có lúc tôi đưa ra những lời khuyên, có lúc tôi chỉ đơn giản là chỗ để trút cơn buồn nản đến cùng cực.  Cuộc gặp gỡ tối nay mang ý nghĩa tinh thần rất lớn với riêng cô ấy, nhưng cũng có ý nghĩa đối với tôi nữa. Riêng chuyện sắp xếp được chuyến đi tưởng chừng đơn giản ấy cũng không phải đơn giản, mà nhờ rất nhiều vào sự tình cờ: tình cờ bố mẹ tôi đi chơi xa nên tuần này không phải đưa cháu về chơi với ông bà, tình cờ chồng tôi cũng đi xa nhà nên buổi tối nay 3 mẹ con “tự do”, tình cờ, hôm nay cũng là ngày mẹ cô ấy từ xa đến thăm con gái, chúng tôi gặp được bà, người mà chúng tôi cũng muốn vấn an từ lâu…

    Đêm nay mưa lớn, sấm chớp ầm ầm, chúng tôi ra về cũng khuya, sau khi đã được ngồi bên nhau cả buổi tối và cô ấy đã được trút hết nỗi lòng, trong khi bọn trẻ con thì say sưa chơi cùng nhau mà không bị xảy ra trường hợp là có đứa chán, đòi về sớm. May quá! Mừng quá! Về tới nhà, tôi tranh thủ ghi vội luôn những dòng này để đánh dấu một kỷ niệm sẽ là khó phai cho đến rất lâu về sau này. Cuộc đời của chúng tôi chỉ đo bằng những khoảnh khắc kỷ niệm hiếm hoi như thế thôi.

    Chưa có bình luận trong Một ngày thứ Bảy tuyệt vời
  • [Dịch] Truyện ngắn Jack London

    Tháng Năm 26, 2017
    Nhật ký dịch

    “Đàn ông hiếm khi đánh giá đúng mức sự hiện diện của người đàn bà, ít nhất là cho đến khi mất họ. Anh ta chẳng hề cảm nhận được, chừng nào hơi ấm tinh tế của nữ tính vẫn còn đầy ắp trong không gian; Nhưng cứ thử thiếu vắng hơi ấm ấy mà xem, một khoảng trống ngày một lớn dần lên sẽ xâm chiếm lấy anh ta, khiến anh ta cồn cào như thèm muốn một thứ gì đó rất mơ hồ mà không thể gọi tên. Nếu như đám bạn hữu cũng chẳng có chút kinh nghiệm nào hơn anh ta, họ sẽ lắc đầu nghi ngại rồi cho anh ta uống những liều thuốc mạnh. Nhưng cơn đói vẫn cứ tiếp tục không buông tha, anh ta mất hứng thú với mọi niềm vui của cuộc sống hàng ngày và trở nên ngày càng thiểu não; rồi một ngày kia, khi sự trống vắng trở nên không thể chịu đựng được nữa, anh ta mới chợt nhận ra…”

    (Trích đoạn mở đầu truyện ngắn Con trai của Sói trong tuyển tập truyện ngắn cùng tên của Jack London, 1900)

    5 bình luận trong [Dịch] Truyện ngắn Jack London
Trang trước
1 … 3 4 5 6 7 … 10
Trang tiếp theo

Blog tại WordPress.com.

Vân’s blog

Thế giới của tôi là những gì tôi có thể viết ra

  • Tài NGUYÊN
  • Theo dõi Đã theo dõi
    • Vân’s blog
    • Đã có tài khoản WordPress.com? Đăng nhập.
    • Vân’s blog
    • Theo dõi Đã theo dõi
    • Đăng ký
    • Đăng nhập
    • Báo cáo nội dung
    • Đọc trong WordPress
    • Quản lý theo dõi
    • Ẩn menu