Bỏ qua nội dung
  • Liệu giáo dục có phải là một sự lãng phí thời gian và tiền bạc?

    Tháng Sáu 9, 2018
    Góc nhìn

    (Lược dịch từ bài Rethinking Education của tác giả Charles Chu trên trang The Polymath Project – Rethinking the Obvious)

    Ngày nay hầu như tất cả mọi người đều mặc định tin rằng càng dành nhiều thời gian và tiền bạc cho việc học hành thì sẽ càng gặt hái nhiều lợi ích. Nhưng trên thực tế liệu có đúng như vậy?

    Dưới đây là một vài ý kiến trái chiều, trích từ hai cuốn sách 23 things they don’t tell you about capitalism của tác giả Ha-Joon Chang và The Case against Education của Bryan Caplan.

    1. Mối tương quan chặt chẽ giữa trình độ giáo dục và sự thịnh vượng về kinh tế

    Số liệu thống kê cho thấy các nước giàu thường là những nước có trình độ giáo dục đạt ở mức cao, do đó muốn đất nước giàu mạnh hơn, chúng ta nên đầu tư nhiều hơn vào giáo dục. Điều này thoạt nghe dường như có lý, nhưng bạn phải nhớ rằng sự tương quan không đồng nghĩa với mối quan hệ nhân quả.

    Trong cuốn 23 things they don’t tell you about capitalism, tác giả Ha-Joon Chang đưa ra luận điểm cho rằng giáo dục chưa chắc đã là tác nhân chính thúc đẩy sự thịnh vượng của các quốc gia, mà mối tương quan này diễn ra theo chiều ngược lại mới đúng: đầu tiên các nước giàu lên, sau đó họ cống hiến nhiều nguồn lực hơn cho giáo dục.

    1. Giữa thực tế và những gì nhà trường dạy là một khoảng cách khổng lồ

    Chang cho rằng, hầu hết những gì chúng ta được học ở trường không thực sự hữu ích, có nhiều môn học chẳng có tác dụng gì kể cả là gián tiếp đối với năng suất của người lao động.

    Hơn nữa, nhờ sự phát triển của khoa học và công nghệ, một lực lượng lớn lao động ở những nước giàu giờ đây chỉ làm những công việc dịch vụ không đòi hỏi kỹ năng cao và cũng không đòi hỏi phải có trình độ học vấn cao – ví dụ nhân viên xếp dỡ hàng ở siêu thị, đầu bếp trong nhà hàng ăn nhanh hay tạp vụ. Những công việc kiểu này ngày càng chiếm tỉ trọng lớn, nên chúng ta thực sự không cần người lao động phải có học vấn cao. Đúng là tri thức ngày càng trở nên quan trọng hơn bao giờ hết, nhưng trách nhiệm này không nhất thiết đòi hỏi mỗi cá nhân phải chiếm lĩnh càng nhiều càng tốt tri thức của nhân loại. Chúng ta cần tri thức tập thể. Cùng với sự phát triển kinh tế và kỹ thuật, một tỉ lệ lớn tri thức cuả nhân loại nằm ở máy móc. Điều này có nghĩa là năng suất của nền kinh tế nói chung vẫn tăng lên cho dù lực lượng lao động hiện tại không thực sự hiểu thấu đáo công việc của họ bằng thế hệ ngày xưa. Một ví dụ điển hình là ở các nước giàu, nhân viên bán hàng thậm chí không cần biết cách cộng trừ nhân chia.

    1. Giáo dục chỉ là một dấu hiệu nhận biết

    Trong xã hội ngày nay, người có học vị cao được trả lương cao hơn. Và người có trình độ học vấn cao thường thể hiện tốt hơn trong công việc, có khả năng thăng tiến cao hơn. Đó không phải là chuyện ngẫu nhiên. Nhưng trong khi chúng ta khẳng định, nhà trường không thể trang bị cho người học kỹ năng làm việc thực tế, thì tại sao lại có chuyện người học nhiều hơn lại làm việc tốt hơn?

    Trong cuốn The Case agains Education, Bryan Caplan – nhà kinh tế học ĐH George Mason đã viết: “Bất chấp những gì nhà trường dạy là hoàn toàn vô dụng, các nhà tuyển dụng vẫn sẵn sàng trả lương cao hơn cho những ứng viên có thành tích học tập tốt. Giả sử một công ty tư vấn luật cần tuyển thực tập sinh, họ sẽ hài lòng với ứng viên là nghiên cứu sinh ngành triết học của ĐH Stanford. Bởi vì căn cứ theo hồ sơ học tập, họ có thể suy ra ứng viên là người thông minh sáng láng, chăm chỉ và sẵn sàng làm những công việc nhàm chán.”

    Và Caplan cho rằng, thời gian bốn năm ở trường đại học, cộng với khoản học phí khoảng 100 nghìn đô, cộng với bốn năm không có cơ hội kiếm tiền vì phải dành thời gian đi học, chỉ để chứng minh cho nhà tuyển dụng thấy được những phẩm chất mà ngay từ đầu bạn đã có, là hoàn toàn lãng phí.

    4. Ai cũng có bằng đại học, vậy tôi phải học thạc sĩ

    Giáo dục cũng có thể bị mắc kẹt trong cái vòng tròn luẩn quẩn là để có lợi thế cạnh tranh, chúng ta cần có học vị càng cao càng tốt. Nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu trên thế giới này ai cũng có bằng cấp cao? Chúng ta sẽ buộc phải có bằng cấp còn cao hơn nữa. Và vô hình trung, chúng ta sẽ dành suốt phần đời còn lại để đến trường học. Thực ra, nếu tất cả mọi người cùng từ chối cuộc chạy đua bằng cấp, chúng ta sẽ chẳng cần phải cố để có bằng cấp cao hơn mà vẫn đạt được kết quả tương tự. (ví dụ tầm nhìn ở sân vận động khi tất cả cùng ngồi xuống hay tất cả cùng đứng lên chẳng khác nhau là mấy)

    Kết luận

    Nếu cá nhân bạn muốn tăng khả năng có việc làm tốt, thì không cần thay đổi gì cả. Hãy đến trường đi học và cố gắng đạt được học vị càng cao càng tốt. Vì người sử dụng lao động muốn điều đó.

    Nhưng nếu bạn quan tâm đến xã hội nói chung, thì những vấn đề trên đây đặt ra những câu hỏi thú vị: liệu giáo dục có thực sự quan trọng như chúng ta từng nghĩ? Liệu ta có nên nghĩ đến các phương án thay thế, trường dạy nghề chẳng hạn? Nếu sở hữu một số phẩm chất nhất định nghĩa là dễ có việc làm hơn, thì những người vốn không sở hữu phẩm chất đó nên làm gì?

    5 bình luận trong Liệu giáo dục có phải là một sự lãng phí thời gian và tiền bạc?
  • Khi hơi thở hóa thinh không

    Tháng Sáu 8, 2018
    Nhật ký đọc

    Một trong những điều để lại ấn tượng sâu đậm trong tâm trí tôi là cách bác sĩ Paul trăn trở khi phải quyết định chọn phương án điều trị nào, để giữ lại cho bệnh nhân “thứ” quan trọng nhất với họ trong cuộc sống sau này, để họ có thể tạo ra những giá trị có ý nghĩa cho cuộc đời của chính họ và những người xung quanh. Và đến lượt mình, với cuộc sống hữu hạn phía trước, anh ấy cũng luôn trăn trở làm thế nào để tận dụng tốt nhất thời gian còn lại sao cho có ích nhất với gia đình và với cộng đồng. Sự chân thành và những trăn trở vượt trên bi kịch của cá nhân ấy khiến tôi cảm phục và xúc động muốn rơi nước mắt, khiến bản thân người đọc là tôi muốn cố gắng sống một cách ý nghĩa hơn. Đây thực sự là một cuốn sách truyền cảm hứng sống, đặc biệt nếu bạn đang rơi vào tâm trạng buồn bực hay thất vọng. Đừng nghĩ cuốn sách này gợi lên những gì sầu muộn. Đó là cuốn sách của hy vọng đấy. Recommend cho những ai đang buồn giống tôi, bạn sẽ thấy nỗi buồn của bạn mới nhỏ bé và vô nghĩa làm sao…

    Chưa có bình luận trong Khi hơi thở hóa thinh không
  • 10 cách để hạnh phúc (đã được khoa học chứng minh)

    Tháng Tư 20, 2018
    Góc nhìn

    Không hạnh phúc thì cũng chẳng sao cả. Quan điểm của tôi là không việc gì phải cố để được hạnh phúc. Nếu bất hạnh có ập đến, nếu sự việc không mong muốn cứ thể xảy ra ngoài tầm kiểm soát của mình, tôi khuyên bạn nên chấp nhận đương đầu. Hãy để dành năng lượng để giải quyết vấn đề của mình hoặc để vượt qua nỗi bất hạnh.

    Nhưng nếu cần thêm năng lượng vui vẻ, bạn hoàn toàn có thể thử những cách sau nhé. Đây là danh sách những việc làm giúp bạn cảm thấy hạnh phúc hơn, trên cơ sở khoa học, tức là họ đã có nghiên cứu về sự tăng lên của các hormone hạnh phúc khi thực hiện các hoạt động này. Có một vài cách rất dễ làm mà lại đạt hiệu quả ngay lập tức:

    1. Tập thiền
    2. Mỉm cười nhiều hơn
    3. Ngủ nhiều hơn một chút
    4. Thực hành lòng biết ơn mỗi ngày
    5. Giúp đỡ người khác
    6. Tập thể dục ít nhất 7 phút
    7. Ra ngoài đi dạo (nhiệt độ ngoài trời lý tưởng là 14 độ xê)
    8. Chuyển nhà đến gần nơi làm việc
    9. Dành thời gian bên gia đình và bạn bè
    10. Lên kế hoạch cho một chuyến đi (nhưng đừng đi :D)

    Tôi không hiểu vì sao ở lời khuyên số 10 lại có mở ngoặc là “đừng đi”, và cách này tôi cũng chưa bao giờ thử. Ngoài ra, tôi cũng không làm điều số 1 (tập thiền).

    2 bình luận trong 10 cách để hạnh phúc (đã được khoa học chứng minh)
  • Động cơ học tập của con người

    Tháng Ba 27, 2018
    Góc nhìn

    Xét về động cơ học tập, con người thường được chia thành ba nhóm:

    1. Một số người theo đuổi sự tinh thông, nắm bắt được tinh tuý của vấn đề và cố gắng hiểu thấu vấn đề đó. Những người như vậy được gọi là những người học sâu (deep learners)
    2. Một số người tìm kiếm những cơ hội để thể hiện sự vượt trội so với người khác. Trong lớp học, những sinh viên như thế thường xuyên trở thành những người học có chiến lượclược, chỉ quan tâm đến việc giành được điểm số cao nhưng chẳng mấy khi sẵn sàng nắm bắt những ý nghĩa sâu sắc hơn đủ để thay đổi nhận thức của chính mình. Họ là những người học kiểu nhồi sọ (bulimic learners)
    3. Cuối cùng, là những sinh viên chuyên tìm cách tránh né sự thất bại, được gọi là “những người có thành tích nhờ sự tránh né” (performance-avoiders). Trong lớp học, họ thường là những người học hời hợt (surfacesurface learners), chẳng bao giờ sẵn lòng dành nỗ lực để tìm hiểu đủ sâu vào một chủ đề chỉ vì họ sợ sự thất bại cho nên họ phải bám víu vào sự cố gắng đối phó đủ để tồn tại. Họ thường cầu viện đến ký ức và chỉ cố gắng lập lại những gì mà họ đã được nghe.

    (Phẩm chất của những nhà giáo ưu tú, tr. 90-91)

    Chưa có bình luận trong Động cơ học tập của con người
  • Dám bị ghét – Kishimi Ichiro & Doga Fumitake

    Tháng Hai 24, 2018
    Nhật ký đọc

    Khi nỗi buồn ập đến hay các mối quan hệ rạn vỡ, nguyên nhân sâu xa thường nằm ở chính cách ta lựa chọn đối diện với chúng. Adler – một trong ba trụ cột của tâm lý học hiện đại – qua cuộc đối thoại giữa triết gia và chàng trai trẻ đã chỉ ra: cuộc sống thực chất rất đơn giản nếu ta có đủ can đảm để:

    1. CHẤP NHẬN BẢN THÂN

    • Thoát khỏi phức cảm tự ti: Cảm giác thấp kém vốn là động lực tiến bộ, nhưng sẽ thành gánh nặng khi ta dùng nó làm lý do bao biện cho thất bại. Nhiều người cố tình duy trì khuyết điểm để có cớ trốn tránh (“Nếu không có điểm yếu này, tôi đã thành công”).

    • Từ bỏ nhu cầu phải là người đặc biệt: Khao khát trở nên khác biệt (dù ưu tú hay hư hỏng) đều xuất phát từ việc không chấp nhận bản thân bình thường. Trẻ nổi loạn hay người phô trương đều đang tìm kiếm sự chú ý theo cách tiêu cực.

    • Can đảm làm người bình thường: Giá trị thực sự nằm ở cách ta sử dụng những gì mình có, không phải ở việc ta sở hữu gì. Đổ lỗi cho hoàn cảnh chỉ là cách trốn tránh trách nhiệm với ba nhiệm vụ cốt lõi: công việc, tình bạn và tình yêu.

    2. SỐNG HÒA HỢP VỚI XÃ HỘI

    • Phân định ranh giới: Mỗi người chỉ có thể kiểm soát nhiệm vụ của chính mình. Như câu nói “Bạn có thể dẫn ngựa tới nước, nhưng không thể bắt nó uống”, việc áp đặt mong đợi lên người khác chỉ tạo ra mâu thuẫn.

    • Thoát khỏi tranh giành quyền lực: Khi tranh luận, đừng biến nó thành trận chiến thắng-thua. Thừa nhận sai lầm không phải thất bại, mà là cách giải phóng bản thân khỏi nhu cầu chứng minh.

    • Xem mọi người là đồng minh: Nếu coi hạnh phúc của người khác là thất bại của mình, ta sẽ mãi sống trong đố kỵ. Hãy nhìn thế giới bằng tâm thế “tất cả đều là bạn”.

    3. CỐNG HIẾN CHO CỘNG ĐỒNG

    • Giá trị đến từ sự hữu ích: Khi cảm nhận mình đóng góp cho ai đó (dù nhỏ bé), ta sẽ tìm thấy ý nghĩa tồn tại. Điều quan trọng không phải được công nhận, mà là cảm giác chủ quan “tôi có giá trị”.

    • Cống hiến không phải hy sinh: Giúp đỡ người khác thực chất là cách nuôi dưỡng bản thân, bởi nó cho ta cảm giác được cần đến.

    4. SỐNG TRỌN VẸN TRONG HIỆN TẠI

    • Quá khứ không định nghĩa bạn: Những gì đã qua không quan trọng bằng cách bạn đối diện với hiện tại. Đừng dùng quá khứ làm lý do để trì hoãn thay đổi.

    • Tương lai không phải đích đến: Khi xem hiện tại chỉ là “bước chuẩn bị”, ta đánh mất cuộc sống thực sự. Hãy sống mỗi khoảnh khắc như điệu nhảy – không cần đích đến, chỉ cần cảm nhận từng bước chân.

    Cuộc đời vốn không có ý nghĩa sẵn, mà do chính ta tạo ra bằng cách: Dũng cảm chấp nhận bản thân, chân thành kết nối với người khác, và sống trọn vẹn từng phút giây. Khi lấy “cống hiến” làm la bàn, bạn sẽ không bao giờ lạc lối.

     

    4 bình luận trong Dám bị ghét – Kishimi Ichiro & Doga Fumitake
Trang trước
1 2 3 4 5 6 … 9
Trang tiếp theo

Blog tại WordPress.com.

Vân’s blog

Thế giới của tôi là những gì tôi có thể viết ra

  • Tài NGUYÊN
  • Theo dõi Đã theo dõi
    • Vân’s blog
    • Đã có tài khoản WordPress.com? Đăng nhập.
    • Vân’s blog
    • Theo dõi Đã theo dõi
    • Đăng ký
    • Đăng nhập
    • Báo cáo nội dung
    • Đọc trong WordPress
    • Quản lý theo dõi
    • Ẩn menu