Một trong những điều để lại ấn tượng sâu đậm trong tâm trí tôi là cách bác sĩ Paul trăn trở khi phải quyết định chọn phương án điều trị nào, để giữ lại cho bệnh nhân “thứ” quan trọng nhất với họ trong cuộc sống sau này, để họ có thể tạo ra những giá trị có ý nghĩa cho cuộc đời của chính họ và những người xung quanh. Và đến lượt mình, với cuộc sống hữu hạn phía trước, anh ấy cũng luôn trăn trở làm thế nào để tận dụng tốt nhất thời gian còn lại sao cho có ích nhất với gia đình và với cộng đồng. Sự chân thành và những trăn trở vượt trên bi kịch của cá nhân ấy khiến tôi cảm phục và xúc động muốn rơi nước mắt, khiến bản thân người đọc là tôi muốn cố gắng sống một cách ý nghĩa hơn. Đây thực sự là một cuốn sách truyền cảm hứng sống, đặc biệt nếu bạn đang rơi vào tâm trạng buồn bực hay thất vọng. Đừng nghĩ cuốn sách này gợi lên những gì sầu muộn. Đó là cuốn sách của hy vọng đấy. Recommend cho những ai đang buồn giống tôi, bạn sẽ thấy nỗi buồn của bạn mới nhỏ bé và vô nghĩa làm sao…
-
Chưa có bình luận trong Khi hơi thở hóa thinh không
-
Không hạnh phúc thì cũng chẳng sao cả. Quan điểm của tôi là không việc gì phải cố để được hạnh phúc. Nếu bất hạnh có ập đến, nếu sự việc không mong muốn cứ thể xảy ra ngoài tầm kiểm soát của mình, tôi khuyên bạn nên chấp nhận đương đầu. Hãy để dành năng lượng để giải quyết vấn đề của mình hoặc để vượt qua nỗi bất hạnh.
Nhưng nếu cần thêm năng lượng vui vẻ, bạn hoàn toàn có thể thử những cách sau nhé. Đây là danh sách những việc làm giúp bạn cảm thấy hạnh phúc hơn, trên cơ sở khoa học, tức là họ đã có nghiên cứu về sự tăng lên của các hormone hạnh phúc khi thực hiện các hoạt động này. Có một vài cách rất dễ làm mà lại đạt hiệu quả ngay lập tức:
- Tập thiền
- Mỉm cười nhiều hơn
- Ngủ nhiều hơn một chút
- Thực hành lòng biết ơn mỗi ngày
- Giúp đỡ người khác
- Tập thể dục ít nhất 7 phút
- Ra ngoài đi dạo (nhiệt độ ngoài trời lý tưởng là 14 độ xê)
- Chuyển nhà đến gần nơi làm việc
- Dành thời gian bên gia đình và bạn bè
- Lên kế hoạch cho một chuyến đi (nhưng đừng đi :D)
Tôi không hiểu vì sao ở lời khuyên số 10 lại có mở ngoặc là “đừng đi”, và cách này tôi cũng chưa bao giờ thử. Ngoài ra, tôi cũng không làm điều số 1 (tập thiền).
-
Xét về động cơ học tập, con người thường được chia thành ba nhóm:
- Một số người theo đuổi sự tinh thông, nắm bắt được tinh tuý của vấn đề và cố gắng hiểu thấu vấn đề đó. Những người như vậy được gọi là những người học sâu (deep learners)
- Một số người tìm kiếm những cơ hội để thể hiện sự vượt trội so với người khác. Trong lớp học, những sinh viên như thế thường xuyên trở thành những người học có chiến lượclược, chỉ quan tâm đến việc giành được điểm số cao nhưng chẳng mấy khi sẵn sàng nắm bắt những ý nghĩa sâu sắc hơn đủ để thay đổi nhận thức của chính mình. Họ là những người học kiểu nhồi sọ (bulimic learners)
- Cuối cùng, là những sinh viên chuyên tìm cách tránh né sự thất bại, được gọi là “những người có thành tích nhờ sự tránh né” (performance-avoiders). Trong lớp học, họ thường là những người học hời hợt (surfacesurface learners), chẳng bao giờ sẵn lòng dành nỗ lực để tìm hiểu đủ sâu vào một chủ đề chỉ vì họ sợ sự thất bại cho nên họ phải bám víu vào sự cố gắng đối phó đủ để tồn tại. Họ thường cầu viện đến ký ức và chỉ cố gắng lập lại những gì mà họ đã được nghe.
(Phẩm chất của những nhà giáo ưu tú, tr. 90-91)
-
Khi nỗi buồn ập đến hay các mối quan hệ rạn vỡ, nguyên nhân sâu xa thường nằm ở chính cách ta lựa chọn đối diện với chúng. Adler – một trong ba trụ cột của tâm lý học hiện đại – qua cuộc đối thoại giữa triết gia và chàng trai trẻ đã chỉ ra: cuộc sống thực chất rất đơn giản nếu ta có đủ can đảm để:
1. CHẤP NHẬN BẢN THÂN
-
Thoát khỏi phức cảm tự ti: Cảm giác thấp kém vốn là động lực tiến bộ, nhưng sẽ thành gánh nặng khi ta dùng nó làm lý do bao biện cho thất bại. Nhiều người cố tình duy trì khuyết điểm để có cớ trốn tránh (“Nếu không có điểm yếu này, tôi đã thành công”).
-
Từ bỏ nhu cầu phải là người đặc biệt: Khao khát trở nên khác biệt (dù ưu tú hay hư hỏng) đều xuất phát từ việc không chấp nhận bản thân bình thường. Trẻ nổi loạn hay người phô trương đều đang tìm kiếm sự chú ý theo cách tiêu cực.
-
Can đảm làm người bình thường: Giá trị thực sự nằm ở cách ta sử dụng những gì mình có, không phải ở việc ta sở hữu gì. Đổ lỗi cho hoàn cảnh chỉ là cách trốn tránh trách nhiệm với ba nhiệm vụ cốt lõi: công việc, tình bạn và tình yêu.
2. SỐNG HÒA HỢP VỚI XÃ HỘI
-
Phân định ranh giới: Mỗi người chỉ có thể kiểm soát nhiệm vụ của chính mình. Như câu nói “Bạn có thể dẫn ngựa tới nước, nhưng không thể bắt nó uống”, việc áp đặt mong đợi lên người khác chỉ tạo ra mâu thuẫn.
-
Thoát khỏi tranh giành quyền lực: Khi tranh luận, đừng biến nó thành trận chiến thắng-thua. Thừa nhận sai lầm không phải thất bại, mà là cách giải phóng bản thân khỏi nhu cầu chứng minh.
-
Xem mọi người là đồng minh: Nếu coi hạnh phúc của người khác là thất bại của mình, ta sẽ mãi sống trong đố kỵ. Hãy nhìn thế giới bằng tâm thế “tất cả đều là bạn”.
3. CỐNG HIẾN CHO CỘNG ĐỒNG
-
Giá trị đến từ sự hữu ích: Khi cảm nhận mình đóng góp cho ai đó (dù nhỏ bé), ta sẽ tìm thấy ý nghĩa tồn tại. Điều quan trọng không phải được công nhận, mà là cảm giác chủ quan “tôi có giá trị”.
-
Cống hiến không phải hy sinh: Giúp đỡ người khác thực chất là cách nuôi dưỡng bản thân, bởi nó cho ta cảm giác được cần đến.
4. SỐNG TRỌN VẸN TRONG HIỆN TẠI
-
Quá khứ không định nghĩa bạn: Những gì đã qua không quan trọng bằng cách bạn đối diện với hiện tại. Đừng dùng quá khứ làm lý do để trì hoãn thay đổi.
-
Tương lai không phải đích đến: Khi xem hiện tại chỉ là “bước chuẩn bị”, ta đánh mất cuộc sống thực sự. Hãy sống mỗi khoảnh khắc như điệu nhảy – không cần đích đến, chỉ cần cảm nhận từng bước chân.
Cuộc đời vốn không có ý nghĩa sẵn, mà do chính ta tạo ra bằng cách: Dũng cảm chấp nhận bản thân, chân thành kết nối với người khác, và sống trọn vẹn từng phút giây. Khi lấy “cống hiến” làm la bàn, bạn sẽ không bao giờ lạc lối.
-
-
Giáo dục trên thực tế cũng bị ảnh hưởng bởi chính trị, và ở nhiều nơi, thậm chí giáo dục chính là chính trị.
Ngoài xã hội, người nào có nhiều tiền sẽ là người có quyền
Trong lớp học, giáo viên được coi là người có kiến thức, nắm giữ quyền lực trong tay.
Nhận thức này có được nhờ ảnh hưởng của một cuốn sách tôi may mắn được biết đến và vinh dự được là người biên dịch sang tiếng Việt: Nền sư phạm của người bị áp bức. Tác giả cho rằng giáo dục là quá trình giải phóng, giúp cho con người trở về với thiên hướng của chính mình, tìm lại chính mình chứ không phải để bị tha hoá hay bị thuần phục. Do đó, phương pháp dạy học hay nội dung chương trình đều phải được xây dựng dựa trên sự tìm hiểu thấu đáo môi trường sống, hoàn cảnh, nhu cầu thực tế của người học chứ không phải mang từ nơi khác đến, của người khác làm, áp đặt lên người học chỉ bởi vì những người thiết kế chương trình tin rằng nó phù hợp với người học.
Do ảnh hưởng của tư tưởng này, nên khi lên lớp, tôn chỉ của tôi luôn là “không áp đặt, chỉ có đối thoại!”, để cùng người học trao đổi, giúp họ tự khám phá và rèn luyện kỹ năng tuỳ theo sở trường của từng cá nhân.
(Vài suy nghĩ trong lúc bộn bề công việc)