• Một giấc mơ của con trai

    Tháng Chín 17, 2017
    Góc nhìn

    Sáng nay, khi tỉnh dậy, con trai tôi khóc nức nở, đôi mắt đỏ hoe trong sự bối rối. Dù tôi đã nhẹ nhàng hỏi han, nhưng dường như con chưa sẵn lòng chia sẻ, nên tôi chỉ có thể an ủi và vỗ về một cách nhẹ nhàng. Qua vẻ mặt, tôi đoán có lẽ con đã bị xúc động bởi một giấc mơ nào đó, chứ không phải là cảm giác tức giận hay ấm ức.

    Tôi kiên nhẫn chờ đợi, và cuối cùng, con đã sẵn lòng mở lòng. Con mơ thấy mẹ chết, và một người bí ẩn đã đưa đến một tấm bảng thần kỳ, nói rằng nếu viết tên của người đã mất vào đó và cầm tay họ, người đó sẽ sống lại. Chị T.A. đã làm theo, nhưng đến lượt mình, con lại nghĩ rằng đó chỉ là trò đùa và xoá tên mẹ đi. Kể đến đây, con lại bật khóc. Vì con đã xóa tên mẹ đi, nên mẹ không sống lại nữa.

    Con còn khóc vì đem kể với bố, bố lại cười, như thể đây là chuyện đùa vậy. Trong khi, nỗi lo lắng và sợ hãi của con là rất nghiêm túc.

    Tôi nắm tay con, trấn an rằng đó chỉ là một giấc mơ và mẹ vẫn ở đây, bên cạnh con nè. Rồi con kể tiếp, sau đó, mẹ được đưa đi bệnh viện. Lúc được viết tên lên bảng thì mẹ đã sống lại rồi, chẳng qua vì con xoá tên mẹ sớm quá, nên mẹ còn yếu, cần phải được bác sĩ chăm sóc. Lúc đó, tôi cũng bắt đầu cảm thấy một tia hy vọng, như thể mình đang sống trong giấc mơ của con. Tôi rất tự hào và hạnh phúc khi được ở bên cạnh con trai mình, cảm nhận tình yêu thương và sự ấm áp từ con, một người đàn ông đầy tình cảm trong tương lai.

    Khi tưởng như cảm xúc đã lắng dịu, tôi nhận ra con vẫn còn lấn cấn điều gì đó. Hóa ra, con sợ giấc mơ đó là một điềm báo không tốt, con sợ mẹ sẽ gặp chuyện chẳng lành, hoặc thực tế sẽ giống như trong mơ, mẹ sẽ chết??? Ôi con tôi, tôi yêu sự lo lắng trong giọng nói ấy. Tôi yêu cả sự nhẹ nhõm trên gương mặt con khi tôi giải thích rằng, ngoài đời thường trái ngược với giấc mơ. Ánh mắt con lấp lánh niềm vui, và với tôi, dù có xảy ra chuyện gì thì hôm nay vẫn là một ngày mãn nguyện.

    Gió mùa thu se lạnh đã lại về. Trong mơn man cơn gió ấy, một bàn tay nhỏ bé nhưng ấm áp với sang bàn tay tôi, áp vào lòng. Hạnh phúc đôi khi là những điều giản dị như khoảnh khắc này.

    6 bình luận trong Một giấc mơ của con trai
  • Một ngày thứ Bảy tuyệt vời

    Tháng Chín 9, 2017
    Góc nhìn

    Mở đầu ngày mới bằng việc thức dậy sớm theo đúng dự định, làm món bánh crepe cuộn xoài cho các con ăn trước khi đến lớp, sau đó dọn dẹp và giặt giũ chồng quần áo bằng vải thô (cần giặt bằng tay) đã dồn lại cả tuần. Xong xuôi đâu đấy mới có 8h30′ sáng. Sớm quá. Giờ này mọi khi, nếu là ngày nghỉ thì tôi còn chưa ra khỏi giường. Hôm nay thấy thời gian như dôi ra bao nhiêu, cảm thấy sảng khoái vui tươi hơn hẳn.

    Đọc nốt cuốn “Lặng yên dưới vực sâu”. Câu chuyện kể về cuộc sống bế tắc quanh quẩn của người Mông ở U Khố Sủ, tự dưng thấy lòng như chùng xuống khi đọc về những thân phận già trẻ lớn bé, đàn ông đàn bà… cứ vô tình làm cho nhau đau khổ. Những hy vọng, những khao khát chính đáng trong cuộc sống của người này lại mang đến hệ luỵ cho hạnh phúc của người kia, khiến cho bão tố trong lòng họ cứ cuộn xoáy liên tục bên cạnh những miệng vực sâu hoắm và đen ngòm… Cảm giác khi đọc xong truyện là bí bách, tức thở. May mà còn có cái hẹn tuyệt vời vào buổi tối gỡ lại.

    Thật ra, đây là một cái hẹn còn hơn cả tuyệt vời. Chúng tôi, hai người bạn thân, hẹn nhau đưa lũ trẻ con tới nhà một người bạn thân nữa cùng nhóm. Sáng nay, cô ấy bảo buồn quá! Chúng tôi đều hiểu thời gian gần đây, đã xảy ra rất nhiều chuyện không vui trong gia đình cô ấy. Riêng tôi đã luôn luôn đồng hành cùng cô ấy từng ngày, để lắng nghe và chia sẻ, có lúc tôi đưa ra những lời khuyên, có lúc tôi chỉ đơn giản là chỗ để trút cơn buồn nản đến cùng cực.  Cuộc gặp gỡ tối nay mang ý nghĩa tinh thần rất lớn với riêng cô ấy, nhưng cũng có ý nghĩa đối với tôi nữa. Riêng chuyện sắp xếp được chuyến đi tưởng chừng đơn giản ấy cũng không phải đơn giản, mà nhờ rất nhiều vào sự tình cờ: tình cờ bố mẹ tôi đi chơi xa nên tuần này không phải đưa cháu về chơi với ông bà, tình cờ chồng tôi cũng đi xa nhà nên buổi tối nay 3 mẹ con “tự do”, tình cờ, hôm nay cũng là ngày mẹ cô ấy từ xa đến thăm con gái, chúng tôi gặp được bà, người mà chúng tôi cũng muốn vấn an từ lâu…

    Đêm nay mưa lớn, sấm chớp ầm ầm, chúng tôi ra về cũng khuya, sau khi đã được ngồi bên nhau cả buổi tối và cô ấy đã được trút hết nỗi lòng, trong khi bọn trẻ con thì say sưa chơi cùng nhau mà không bị xảy ra trường hợp là có đứa chán, đòi về sớm. May quá! Mừng quá! Về tới nhà, tôi tranh thủ ghi vội luôn những dòng này để đánh dấu một kỷ niệm sẽ là khó phai cho đến rất lâu về sau này. Cuộc đời của chúng tôi chỉ đo bằng những khoảnh khắc kỷ niệm hiếm hoi như thế thôi.

    Chưa có bình luận trong Một ngày thứ Bảy tuyệt vời
  • [Dịch] Truyện ngắn Jack London

    Tháng Năm 26, 2017
    Nhật ký dịch

    “Đàn ông hiếm khi đánh giá đúng mức sự hiện diện của người đàn bà, ít nhất là cho đến khi mất họ. Anh ta chẳng hề cảm nhận được, chừng nào hơi ấm tinh tế của nữ tính vẫn còn đầy ắp trong không gian; Nhưng cứ thử thiếu vắng hơi ấm ấy mà xem, một khoảng trống ngày một lớn dần lên sẽ xâm chiếm lấy anh ta, khiến anh ta cồn cào như thèm muốn một thứ gì đó rất mơ hồ mà không thể gọi tên. Nếu như đám bạn hữu cũng chẳng có chút kinh nghiệm nào hơn anh ta, họ sẽ lắc đầu nghi ngại rồi cho anh ta uống những liều thuốc mạnh. Nhưng cơn đói vẫn cứ tiếp tục không buông tha, anh ta mất hứng thú với mọi niềm vui của cuộc sống hàng ngày và trở nên ngày càng thiểu não; rồi một ngày kia, khi sự trống vắng trở nên không thể chịu đựng được nữa, anh ta mới chợt nhận ra…”

    (Trích đoạn mở đầu truyện ngắn Con trai của Sói trong tuyển tập truyện ngắn cùng tên của Jack London, 1900)

    5 bình luận trong [Dịch] Truyện ngắn Jack London
  • Lối sống tối giản của người Nhật

    Tháng Năm 23, 2017
    Nhật ký đọc

    3 Tiền đề của Chủ nghĩa tối giản

    Theo tác giả cuốn sách, Sasaki Fumio, có 3 điều kiện tiên quyết để hình thành trào lưu sống tối giản ở Nhật Bản, đó là: (1) Lượng thông tin, vật dụng đã tăng lên quá mức cần thiết; (2) sự phát triển của công nghệ giúp chúng ta không cần có quá nhiều đồ dùng vẫn có thể hoàn thành công việc, ví dụ chỉ với chiếc smartphone, ta có thể làm hầu như mọi thứ; (3) Thảm hoạ động đất sóng thần phía Đông Nhật Bản, qua đó người ta thấy dù vật dụng có giá trị đến đâu cũng có thể bị cuốn trôi đi và bị phá hỏng. Hơn thế, đồ dùng trong nhà cũng có thể là tác nhân gây thương tích cho người sở hữu chúng.

    Thế nào là người sống tối giản

    img_3497Trong xã hội ngày nay, mọi thứ ngày càng phức tạp quá mức, nên phong trào tối giản này ban đầu chỉ áp dụng cho đồ dùng trong nhà, nay đã lan rộng sang các vấn đề khác. Để có thể chú tâm vào những việc quan trọng, hãy loại bỏ những việc không quan trọng. Định nghĩa về người sống tối giản, theo Fumio: (1) là người thực sự hiểu rõ cái gì cần thiết với mình; (2) người biết giảm bớt đồ đạc vì những thứ thực sự quan trọng. Thực tế là không có tiêu chuẩn nào cho người sống tối giản cả, họ sống theo những cách rất khác nhau.

    Tại sao trong nhà lại chất nhiều đồ đạc đến thế?

    Nhu cầu được hạnh phúc

    Tôi đã rất ngạc nhiên và thấy thú vị bởi cuốn sách về lối sống tối giản này lại bàn rất nhiều đến chủ đề hạnh phúc con người. Thậm chí, hạnh phúc còn là mục đích tối thượng của lối sống tối giản. Đối với tôi, đây là một phát hiện có ảnh hưởng đến tư duy và thay đổi cuộc sống hiện tại.

    Mở đầu bằng một câu trích dẫn: “Hạnh phúc không phải là có trong tay những thứ mình từng ao ước, mà là cảm giác luôn mong ước những vật mình đang có” tác giả cho rằng, hầu hết chúng ta đều đang có những thứ mình từng mong muốn ở một thời điểm nào đó, nhưng chẳng bao giờ ta thấy đủ và luôn cảm thấy mình bất hạnh. Đó là do tác hại của thói quen và do tâm lý chúng ta luôn tự so sánh mình với người khác. Bản chất hệ thần kinh con người là cơ cấu tìm ra sự “thay đổi” giữa các kích thích. Khi cảm thấy quen thuộc đến phát chán những món đồ của mình, bạn không còn bị nó kích thích nữa. Hệ thống thận kinh xác nhận trạng thái giống nhau ở mọi lúc, mọi nơi nên bạn không còn cảm thấy sự chênh lệch giữa các kích thích nữa. Để tạo ra sự chênh lệch đó, chỉ có cách là thay đổi kích thích (mua nhiều hơn hoặc mua những thứ đắt hơn).

    Và cũng có thể dùng cách …vứt bớt đồ đi. Nhưng đó là câu chuyện của phần sau, khi tác giả đưa ra 55 quy tắc vứt bỏ đồ đạc.

    Nhu cầu khẳng định giá trị bản thân

    Đi từ nguồn gốc sinh học và tâm lý của loài người, tác giả giải thích rằng, từ thời nguyên thuỷ, do những đặc điểm sinh học như không có lực cánh tay khoẻ, không có móng vuốt, không có răng sắc nhọn… nên chắc không ai có thể tự mình bắt voi ma mút cả. Họ phải dựa vào nhau để sinh tồn. Và do đó, con người là một sinh vật sống theo tập thể và sinh hoạt trong một xã hội. Và muốn được chấp nhận trong một xã hội nào đấy, chúng ta cần phải có “giá trị nào đó” để phục vụ cho xã hội hay tập thể. Nếu dưới sự nhìn nhận của người khác, bạn không thể tìm thấy “giá trị của bản thân” thì bạn không thể tồn tại được. (Một nguyên nhân lớn dẫn đến căn bệnh trầm cảm hay tự sát chính là suy nghĩ “bản thân không có giá trị”). Khi con người khong còn thấy “bản thân mình có giá trị nào đó”, họ sẽ không sống tiếp được nữa. Mong muốn được công nhận là “bản thân có giá trị” chỉ xếp sau các nhu cầu sinh lý như ăn uống và giấc ngủ, nó có tác động tới tất cả hoạt động của chúng ta.

    Và để có thể khẳng định được “bản thân có giá trị”, chúng ta cần được người khác công nhận. Giá trị của bản thân được quyết định bởi chính bản thân chúng ta, nhưng nếu không có một tấm gương phản chiếu là ý kiến của người khác, tự chúng ta sẽ không nhìn thấy dáng vẻ của chính mình. Giá trị của con người lại có rất nhiều khía cạnh. Có những giá trị bên ngoài như xinh đẹp, cao ráo, phong cách… rất dễ nhìn ra và rất dễ truyền tải. Nhưng có những giá trị bên trong như tính tình, phẩm chất, năng lực… thì lại rất khó truyền tải đến mọi người nếu không tiếp xúc và tìm hiểu trong một thời gian dài.

    Người ta thấy rằng, có thể dùng vật chất để thể hiện những giá trị bên trong một cách nhanh chóng hơn. Ngày nay, người ta thể hiện giá trị bản thân qua quần áo, phong cách ăn mặc, các bộ sưu tập máy ảnh cổ…Hoặc, các sản phẩm của Apple thể hiện giá trị của chủ nhân ở điểm “lựa chọn thông minh”…

    Tuy nhiên, nếu bạn quá phụ thuộc vào ưu điểm của cách thể hiện giá trị bên trong bằng vật chất thì sẽ rất dễ dẫn đến hậu quả là đồ đạc tăng lên quá tải. Những món đồ tăng lên đến mức làm tổn hại bản thân bạn, hấp thụ hết năng lược và thời gian của bạn, bạn thậm chí trở thành người hầu của chúng, bạn sẽ phải dành cả đời này cho chúng.

    Các quy tắc vứt bỏ 

    Phần này đưa ra các quy tắc có thể áp dụng vào thực hành, có tất cả 55 quy tắc. Tôi chỉ xin ví dụ một vài trong số đó: vứt những loại rác rõ ràng trước, vứt những thứ có nhiều, vứt những thứ đã không dùng trong hơn một năm, chụp ảnh những món đồ mà bạn khó có thể vứt đi được, những món đồ thực sự cần thiết rồi sẽ tìm cách quay về với bạn, biết cảm ơn-vứt đồ đi nhưng không vứt tình cảm, vứt đi chính là nhớ mãi…

    Không phải trở nên hạnh phúc mà là cảm nhận hạnh phúc

    Ở chương 4 và 5, tác giả viết về những thay đổi của bản thân sau khi dọn dẹp hết đồ đạc trong nhà, về những mặt tích cực, những hạnh phúc mà anh cảm nhận được, kèm theo phân tích và khảo sát các kết quả nghiên cứu tâm lý học để giải thích tại sao những thay đổi đó lại dẫn đến hạnh phúc… 12 điều thay đổi đó lần lượt là:

    1. có thời gian, người có nhiều thời gian là người hạnh phúc. Yếu tố cơ bản nhất để cảm nhận hạnh phúc chính là “dư giả về thời gian”
    2. Tận hưởng cuộc sống
    3. Cảm giác tự do, được giải phóng bản thân
    4. Không so sánh với người khác
    5. Không còn sợ cái nhìn của người khác
    6. Có thói quen hành động
    7. Nâng cao sức tập trung, thấu hiểu bản thân
    8. Tiết kiệm cũng chính là thân thiện với môi trường
    9. Khoẻ mạnh hơn, an toàn hơn
    10. Thay đổi mối quan hệ với mọi người
    11. Tận hưởng hiện tại
    12. Biết trân trọng

    Có thời gian, tôi sẽ ghi chi tiết nữa về 12 điều này. Đó là những chia sẻ rất chân tình, mộc mạc nhưng lại dễ đồng cảm.

    Lê Hồng Vân

    2 bình luận trong Lối sống tối giản của người Nhật
  • [Suy tư] Yêu trong tâm tưởng

    Tháng Tư 16, 2017
    Góc nhìn

    Yêu trong tâm tưởng. Nghĩa là thế nào ?????

    Là khi người ta yêu mà ko thể nói ra, tình yêu cứ thế để trong lòng. Chẳng đi đến đâu. Chẳng được cái gì cả mà vẫn cứ yêu. Tình cảm có lý lẽ của riêng mình, tự nhiên đến, cũng như tự nhiên đi, chẳng thể nào mà điều khiển được trái tim, vì con người ta đâu phải là một cỗ máy? Nhưng có lẽ, dù không thể kiểm soát được tình cảm, người ta vẫn hoàn toàn có thể kiểm soát được hành động của mình. Cho nên mới có một thứ tình cảm gọi là “yêu trong tâm tưởng.”

    Phuongb

    Những người yêu nhau trong thầm lặng như thế, họ lặng lẽ đi bên đời nhau như thể không có liên quan gì đến nhau. Nhưng giữa họ, vẫn luôn luôn tồn tại một sợi dây kết nối vô hình. Người này là một phần của người kia. Hạnh phúc của người này chính là hạnh phúc của người kia. Họ yên tâm sống cuộc sống của mình khi người kia cũng sống ổn. Bất chấp những trái ngang mâu thuẫn ấy, họ thấy may mắn vì có nhau trong đời, nhưng… họ trân trọng và không làm xáo trộn cuộc sống của nhau. Giữa họ, là một mối quan hệ vô hình, chỉ có họ mới cảm nhận được, chỉ có họ mới..”nhìn” thấy.

    Một tình cảm như thế, vừa có nỗi buồn ngọt ngào, đôi khi là đớn đau, nhưng cũng có những ấm áp yêu thương để nghĩ về mỗi khi cô đơn lạnh giá, mà trong cuộc sống không tránh khỏi có những lúc như vậy, bạn có đồng ý không?

    3 bình luận trong [Suy tư] Yêu trong tâm tưởng
Trang trước
1 … 3 4 5 6 7 … 9
Trang tiếp theo

Blog tại WordPress.com.

Vân’s blog

Thế giới của tôi là những gì tôi có thể viết ra

  • Tài NGUYÊN
 

Đang tải Bình luận...
 

    • Theo dõi Đã theo dõi
      • Vân’s blog
      • Đã có tài khoản WordPress.com? Đăng nhập.
      • Vân’s blog
      • Theo dõi Đã theo dõi
      • Đăng ký
      • Đăng nhập
      • Báo cáo nội dung
      • Đọc trong WordPress
      • Quản lý theo dõi
      • Ẩn menu